Cô vợ ngọt ngào có chút bất lương Chương 2475: Ngoại truyện: Nhiếp Vô Danh (9)

Biên soạn: Đức Uy 



- --

"Chửi mắng các ngươi thì đã sao, kẻ ngươi dẫn theo chính là một thằng chó chết, thứ hèn nhát, phế vật!" Bàn Đôn cười lạnh.

"Haizz..." Nhiếp Vô Danh thở dài, hướng về rừng cây nhỏ phía sau nói: "Thúc thúc, xin mời đi ra đi!"

Một giây kế tiếp, một người đàn ông cầm nịt da trong tay, từ phía sau nhanh chân bước ra ngoài.

Sau khi nhìn thấy ông ta, toàn thân Bàn Đôn run lên, gương mặt nhất thời biến sắc.

Làm thế nào Bàn Đôn cũng không nghĩ ra, người mà Nhiếp Vô Danh dẫn theo... lại là cha hắn...

Nhìn Bàn Đôn bị người đàn ông cầm dây nịt da đuổi trốn khắp nơi, Nhiếp Vô Danh móc hạt dưa từ trong túi ra: "Thúc thúc đừng khách khí, trẻ con thì phải dạy từ nhỏ! Nhỏ như vậy đã học đòi hẹn đánh nhau rồi, lớn lên còn thế nào nữa? Muốn sau này không bị đánh chết, phải giáo dục từ sớm."

"Tiểu súc sinh, mới bây lớn đã học đòi hẹn đánh lộn rồi! Không học vấn không nghề nghiệp, đưa ngươi đi học lại dám cúp cua?"

Người đàn ông cầm dây nịt da trong tay, đầy thô bạo quất thẳng vào người Bàn Đôn.

"Úi úi... Cha, con không dám... á á, con cũng không dám nữa..." Trong miệng Bàn Đôn truyền ra từng tiếng kêu rên, trên người đã bị dây nịt da quất trúng mấy lần.

"Ngươi xem hôm nay lão tử thu thập ngươi như thế nào, để cho ngươi khắc cốt ghi tâm dài dài!" Ông bố gằn giọng, một bộ ngữ khí hận rèn sắt không thành thép.

Đám “đồng bọn” được Bàn Đôn mang tới, từng tên hai mắt nhìn nhau, trợn mắt há mồm. Không một ai có thể ngờ được, cái tên Nhiếp Vô Danh chủ động hẹn đánh nhau kia, da mặt lại sẽ có thể dày đến loại trình độ này, lại có thể gọi người lớn, hơn nữa lại còn gọi... cha!

Rõ ràng là hắn hẹn đánh lộn trước có được hay không? Làm sao lại vô sỉ tới mức này vậy hả!

Cách đó không xa, Nhiếp Vô Danh cắn hạt dưa, bỏ vào trong miệng, nói: "Hic, thật là chán ngán, còn nhỏ tuổi không lo học hành cho tốt, lại đi học theo người xấu! Lấy người xấu làm gương, sau này trưởng thành cũng là sâu mọt của xã hội. Thúc thúc, con của chú ép buộc cháu, bảo cháu giới thiệu cô họ của mình cho hắn làm quen. Cháu không nguyện ý hắn liền chửi cháu, còn đánh cháu..."

Bàn Đôn vốn muốn nói gì, nhưng ngay lập tức lại ăn một nịt, chỉ có thể tiếp tục chạy trối chết.

"Hic, không chỉ là như thế, mỗi ngày bà cô cháu đưa cho cháu một ít tiền mua đồ ăn, đều bị hắn đoạt đi, nói cái gì mà nộp phí bảo kê cho hắn... Cháu không đưa tiền cho hắn, hắn liền đánh cháu, nhiều lần đánh cháu khóc..." Nhiếp Vô Danh thở dài.

Bàn Đôn vừa gào thét bi thương vừa hung tợn nhìn Nhiếp Vô Danh chằm chằm. Con mịa nó, thằng ranh con này rõ ràng là lừa tiền của mình mới đúng...

"Cha, là nó lừa tiền của con..." Bàn Đôn la lớn.

Nhưng mà, vừa dứt lời, người đàn ông lại quất một nịt da lên lưng của Bàn Đôn: "Còn học nói láo đúng không? Ngươi xem người ta mới bây lớn, ngươi bao lớn? Ngươi nói người ta lừa tiền ngươi, xem lão tử hôm nay không quất chết ngươi!"

Bàn Đôn khóc không ra nước mắt, mặt đầy oan ức.

"Còn buộc Vô Danh hẹn cô họ nó ra gặp đúng không? Thằng khờ, ngươi muốn làm gì, ngươi muốn lên trời sao? Ngươi năm nay mới bao lớn!" Người đàn ông càng nói càng giận, vung nịt da lên, tiếp tục đuổi theo Bàn Đôn.

Ước chừng sau nửa giờ đánh cho Bàn Đôn bầm dập, người đàn ông mới đem dây nịt bị đánh tét vất sang một bên, đi tới bên cạnh Nhiếp Vô Danh: "Thằng mập nhà chú cướp của cháu bao nhiêu tiền?"

"Ừm... Thật ra thì cũng không có bao nhiêu, chỉ là tiền bà cô cháu đưa cháu mua thức ăn mỗi ngày... Đại khái... nhiều như thế này này..." Nhiếp Vô Danh đưa ra mấy ngón tay.

"Thật ngoan, còn nhỏ tuổi đã biết giúp đỡ làm việc nhà, còn có thể tự mình đi mua thức ăn." Người đàn ông liếc Bàn Đôn nhà mình, bất đắc dĩ lắc đầu.

"Đây là tiền thúc thúc trả lại cho cháu, sau này nếu nó lại khi dễ cháu, cứ tới nói với chú!" Người đàn ông nói.

"Vâng, tạ ơn thúc thúc!" Nhiếp Vô Danh gật đầu liên tục.

Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện