Cô Vợ Nhỏ Bé Của Tổng Tài Ác Ma Chương 62: Mộc Nhiên mất tích



Chương 62: Mộc Nhiên mất tích


Mộc Nhiên mua hoa quả đến mộ của cha mẹ anh trước khi rời khỏi nơi này, cô thắp nén nhang cho họ.

Nói chuyện một lúc rồi cô chuẩn bị rời đi.

- "Hai bác, cháu đi đây ạ?".

Cô cúi đầu xuống chào họ, bỗng có một chiếc khăn ướt che mũi và miệng cô lại.

- "Ưm....ưmmmm" Mộc Nhiên cố gắng giãy giũa, khó khăn hít thở.

Hai tay cô quơ loạn xạ lên không trung, người đàn ông phía sau khá khó khăn vì phải dùng sức giữ như vậy trong ba phút, đến khi thuốc mê ngấm, Mộc Nhiên bất tỉnh rồi bị người đàn ông kia vác đi.

Để lại túi xách của cô.

Hàn Thiên Lãnh vừa lái xe vừa gọi điện thoại cho cô, nhưng anh chỉ nhận lại được giọng nói vô cảm của tổng đài.

Anh lái xe đến mộ của cha mẹ mình, theo con đường nhỏ anh chạy vào trong.

Anh nhìn thấy hoa quả đều được thay mới, nhang vẫn đang cháy.

Bên cạnh là túi xách của cô, anh cau mày mở túi xách ra, bên trong là điện thoại và hộ chiếu, thẻ ngân hàng. Cô có ý định rời đi sao?

Nhưng nếu rời đi tại sao cô để lại túi xách. Anh nhìn dưới đất thấy nhiều dấu giày....

Tim anh trùng xuống, không lẽ cô bị người khác bắt cóc.

Anh chạy ra xe gọi điện cho Hắc Bạch Lam:"Sai người điều tra Mộc Nhiên giúp tôi, có lẽ cô ấy bị người khác bắt đi rồi".

Sau đó anh lái xe gần nghĩa trang xem có vết tích gì không?

Mộc Nhiên bị mang đến một hòn đảo ít người qua lại, cô bị bịt mắt và bị trói lại.

Người đàn ông vuốt ve gương mặt cô, hành động tựa hồ hết sức ôn nhu, như thể sợ làm cô đau.

Hàn Thiên Lãnh lái xe điên cuồng tìm cô nhưng cũng chẳng thể tìm ra manh mối nào.

Hắc Bạch Lam gọi điện cho anh.

- "Cậu mau đến chỗ tôi đi".

Anh tắt máy rồi chạy xe đến chỗ anh ta, anh mở cửa đi vào.

- "Thế nào rồi? Cô ấy ở đâu? Lúc giờ tôi không tìm được gì".

Hắc Bạch Lam nhìn vào màn hình máy tính:"Cậu mau xem clip này, đây là camera ghi được cô ấy đến cửa hàng trái cây, theo sau cô ấy là một người đàn ông lạ mặt".

Tim anh đập mạnh hơn, anh đi về phía Hắc Bạch Lam.

Người đàn ông lén lút đi theo cô, mặc một chiếc áo khoác dài màu đen, chiếc mũ che đi gương mặt của hắn ta.

Thêm một đặc điểm nữa, hắn ta bị thương ở chân, đi lại bất tiện.

- "Mau điều tra xem cô ấy đang ở đâu?". Anh mất bình tĩnh hỏi.

Hắc Bạch Lam lắc đầu:"Khó lắm, tôi định vị được cô ấy ở nghĩa trang là vì có điện thoại, ở đó không có camera, bị người ta bắt đi cũng không mang theo điện thoại làm sao có thể định vị được".

Anh đứng dậy:"Tôi không thể để cô ấy gặp nguy hiểm".

Hắc Bạch Lam nói:"Cậu bình tĩnh lại đã, bây giờ cần biết được rốt cuộc người đàn ông này là ai".

Anh ngồi xuống ghế, muôn vàn tia ân hận xuất hiện, nếu như anh nhận ra sớm hơn rằng mình nên bỏ qua thù hận này thì cô đã không có ý định bỏ đi, càng không bị người khác bắt đi.

- "Mộc Nhiên, rốt cuộc em đang ở đâu?". Anh vò tóc bất lực hỏi.

Hắc Bạch Lam và anh theo dõi các camera, thuộc hạ của anh đã âm thầm đi tìm cô.

Đã vài tiếng trôi qua, trời đã sang chiều nhưng anh vẫn không có tin tức gì của cô, trong lòng nóng như lửa đốt.

- "Chết tiệt, tôi không thể ngồi chờ như vậy nữa, cô ấy đang gặp nguy hiểm".

Hắc Bạch Lam nói:"Đợi một lát, chúng ta sắp có manh mối rồi".

Hàn Thiên Lãnh cầm lấy chìa khóa bước về phía cửa.

"Tít" Lúc này điện thoại anh rung lên, Hàn Thiên Lãnh rút điện thoại ra xem.

Nội dung bên trong....

Là một tấm ảnh của Mộc Nhiên, cô đang bất tỉnh nằm trên một chiếc giường, mắt đã bị vải đen che đi, tay chân đều bị trói.

Tay anh nắm chặt chiếc điện thoại, hơi thở nặng nề.

Là kẻ nào dám làm như vậy với cô? Anh nhất định không tha cho hắn.

Kèm theo một tin nhắn:"Muốn cứu Diệp Mộc Nhiên thì đi đến đảo Hồ Cát. Mày phải đi một mình, nếu tao phát hiện mày dẫn theo người, cô ta sẽ chết".

Hàn Thiên Lãnh gọi lại số này:"Thằng khốn, rốt cuộc mày là ai? Tại sao lại làm như vậy với cô ấy?".

- "Mày muốn bao nhiêu tiền?". Anh hỏi.

Đầu dây bên kia im lặng đến đáng sợ, điều này càng làm cho anh tức giận.

"Choang". Anh ném mạnh chiếc điện thoại vào tường rồi mở cửa đi ra ngoài.

Hắc Bạch Lam nói:"Tôi đi cùng cậu".

- "Hắn bắt tôi phải đi một mình nếu không cô ấy sẽ gặp nguy hiểm".

Hắc Bạch Lam nói:"Vậy cậu đi đi, tôi sẽ phái người âm thầm đi theo cậu".

Anh không nói gì nữa, bước ra ngoài rồi phóng xe đi.

Anh lái xe đến hòn đảo nhỏ đó, men theo con đường kia đi sâu vào trong.

- "Mộc Nhiên". Anh gọi tên cô, tim anh thắt lại.

Cô đang bị trói vào cọc gỗ ở bờ biển, giờ là buổi chiều thủy triều lên khiến cho cả người cô ướt nhẹp.

Nước dâng đã đến cổ của Mộc Nhiên.

Nghe thấy giọng anh cô như tìm lại sự sống:"Lãnh, anh đến rồi".

Ngâm nước lúc giờ khiến cho cô dần yếu đi, lại còn bị trói vào cọc gỗ và bị bịt mắt.

Anh chạy đến gần cô, nhưng....

"Đoàng" Một tiếng súng vang lên, anh đứng lại.

Người đàn ông trong bụi cây đi ra, có vẻ chân hắn bị thương rất nặng.

- "Là mày?" Anh cau mày nhìn người đàn ông trước mặt.
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện