Cô Vợ Nhỏ Bé Của Tổng Tài Ác Ma Chương 73: Vui vẻ cùng nhau(I)



Chương 73: Vui vẻ cùng nhau(I)


Vì lực ôm của anh quá mạnh khiến Mộc Nhiên tỉnh giấc, cô nhìn anh, ánh mắt vẫn đang mơ màng.

- "Anh về rồi sao?".

Anh gật đầu:"Ừ, ngoan, ngủ đi".

Cô không nói gì nữa, ngoan ngoãn rúc vào ngực anh tiếp tục ngủ.

Sáng hôm sau, Mộc Nhiên đang chìm trong giấc mộng thì có cảm giác cổ mình ươn ướt thật khó chịu.

- "Ưm". Cô khó chịu cựa mình, hành động này làm cho chiếc áo ngủ của cô trễ xuống, bầu ngực căng tròn hiện ra.

Hơi thở của anh càng cuồng nhiệt hơn, anh tiếp tục gặm cắn xương quai xanh của cô.

Mộc Nhiên khó chịu mở mắt ra:"Biến thái, anh làm gì vậy?".

- "Tỉnh rồi, không ngờ cách này hiệu quả như vậy". Anh khàn giọng nói.

Mộc Nhiên nhìn anh đã âu phục chỉnh tề rồi nhìn lên đồng hồ treo tường, sắp đến giờ bay rồi.

Anh kìm nén lại dục vọng, thôi thì đến đó anh sẽ vờn cô sau vậy.

- "Bảo bối, dậy ăn sáng để còn kịp giờ bay".

Mộc Nhiên ngồi dậy, anh bế cô vào phòng vệ sinh cá nhân rồi cả hai xuống nhà ăn sáng.

Vì muốn có không gian riêng nên cô không đồng ý thuê nhiều người giúp việc như trước đây mà chỉ có hai người giúp việc và quản gia.

Người giúp việc mang đồ ăn bày ra bàn:"Thiếu gia, thiếu phu nhân".

Anh kéo ghế cho cô ngồi xuống rồi cả hai ăn sáng. Mộc Nhiên vốn ăn rất ít lại chỉ thích những món ăn nhẹ và đơn giản.

- "Bảo bối, em phải uống cả sữa nữa". Anh nhẹ nhàng nhắc nhở.

Mộc Nhiên bĩu môi:"Em không phải con nít".

Anh lắc đầu, đứng dậy cầm ly sữa về chỗ cô.

- "Em có thể lựa chọn giữa việc uống sữa và không xuống giường một tháng".

Mộc Nhiên ấm ức nhìn anh, cô cầm lấy ly sữa rồi một hơi uống hết nó.

Anh hài lòng gật đầu, Mộc Nhiên lên phòng thay quần áo. cô bất mãn nhìn anh:"Sao nhìn em như chú vịt bị bao bọc kĩ càng ấy."

Hàn Thiên Lãnh mỉm cười:"Giờ này bên đó đang rất lạnh, có cả tuyết rơi, em mặc như vậy mới không bị lạnh."

Mộc Nhiên không nói gì nữa, cô loay hoay nhìn xung quanh.

- "Lãnh, anh có thấy điện thoại của em đâu không?"

Anh đi đến:"Từ giờ em không được dùng điện thoại nữa."

- "Tại sao?" Mộc Nhiên cau mày hỏi.

Hàn Thiên Lãnh nói:"Em dùng điện thoại để liên lạc với những người khác sao? Mộc Nhiên, em là của anh, không thể như vậy."

- "Anh bệnh sao? Em không dùng điện thoại lỡ như anh có tình nhân hay quan hệ với người khác bị lên báo em không thể xem được thì sao?"

Hàn Thiên Lãnh ôm lấy cô:"Anh sẽ không bao giờ để em phải nhìn những tin tức đó, Mộc Nhiên, anh chỉ yêu mình em, sẽ không bao giờ làm những chuyện khiến em phải đau lòng đâu."

- "Mới sáng sơm anh sến súa kiểu gì thế, em biết rồi, mau đưa điện thoại cho em."

Hàn Thiên Lãnh bế ngang cô lên:"Đến giờ bay rồi, chúng ta đi thôi, anh đã nói từ giờ em không cần dùng điện thoại nữa."

Mộc Nhiên bất mãn đánh nhẹ vào lồng ngực anh, họ đi xuống nhà.

- "Mộc Nhiên, đi chơi vui vẻ nhé!" Quản gia nói.

Mộc Nhiên mỉm cười:"Cháu biết rồi, cháu đi đây ạ."

- "Ừ". Quản gia gật đầu.

Hành lí của họ đã được chuyển ra xe, anh và cô ngồi vào xe đi đến sân bay. Hắc Bạch Lam cùng một người phụ nữ đứng đó đợi anh và cô đến.

- "Lại kiếm được người mới sao?" Hàn Thiên Lãnh hỏi.

Hắc Bạch Lam nhìn cô ta:"Qua đường, cậu quản được sao?"

Người phụ nữ này tên là Chu Diệu Mẫn, cô ta không nói gì còn cố tình liếc mắt nhìn Hàn Thiên Lãnh, Mộc Nhiên quàng lấy tay anh đánh dấu chủ quyền.

- "Mộc Nhiên, đi chơi vui vẻ nhé!" Hắc Bạch Lam nói.

Mộc Nhiên gật đầu:"Em biết rồi."

Hàn Thiên Lãnh nói:"Chúng tôi chỉ đi bốn ngày, công việc ở công ty giao hết cho cậu."

- "Fuck, tôi cũng cần thời gian bên cạnh người đẹp của mình."

Hàn Thiên Lãnh không nói gì nữa, đến giờ bay anh và cô ngồi vào ghế của mình ở khoang hạng nhất.

Mộc Nhiên ngồi máy bay một lúc thì mệt mỏi ngủ thiếp đi gục vào vai anh, Hàn Thiên Lãnh nắm nhẹ lấy tay cô.

Chuyện gì cũng không thể giấu được mãi, nhưng anh lại muốn mãi mãi giấu cô chuyện này, phải làm như thế nào đây?

Máy bay hạ cánh, Mộc Nhiên thích thú chạy về phía trước, theo sau là anh lạnh lùng bước đi, hành lí đều được người khác đẩy ra ngoài.

- "Tiểu Lãnh, ở đây đẹp quá." Cô nói, ánh mắt đầy tia sáng, cô nhìn xung quanh háo hức như một đưa trẻ.

Những bông tuyết rơi xuống, Mộc Nhiên đưa tay hứng chúng.

- "Tiểu Lãnh, anh nhìn xem những bông tuyết thật đẹp."

Hàn Thiên Lãnh lắc đầu kéo cô vào ngực mình:"Bảo bối, đừng nghịch nữa, kẻo bị bệnh."

Mộc Nhiên bỏ qua lời anh nói, cô chạy về phía trước, có một người tuyết khổng lồ phía trước.

- "Tiểu Lãnh, anh chụp cho em một tấm đi."

Hàn Thiên Lãnh mỉm cười lấy trong túi đựng đồ ra một chiếc máy chụp hình, chụp xong một tấm cho cô, Mộc Nhiên nói.

- "Tiểu Lãnh, anh nhờ người khác chụp cho chúng ta một tấm đi."

Anh miễn cưỡng nhờ một người chụp cho anh và cô một tấm hình, Mộc Nhiên nhìn anh:"Tiểu Lãnh, chúng ta chụp hình kỉ niệm, không phải chụp hình đăng lên để truy nã, mặt anh nghiêm túc quá."

Anh vốn lạnh lùng, làm sao có thể trẻ con như cô được, khi Mộc Nhiên ngước nhìn anh, anh mỉm cười cúi đầu xuống hôn nhẹ lên môi cô, người chụp hình cũng đã chụp lại đúng khoảnh khắc đó.

Họ giơ ngón tay cái về phía anh và cô, Mộc Nhiên vui vẻ nhận lại máy chụp hình.

Về đến khách sạn, cô lắc mình để rũ đi những bông tuyết trên người, nhìn cô lúc này thật dễ thương. Anh mỉm cười.

- "Bảo bối, mau vào trong phòng thôi, kẻo lạnh."

Mộc Nhiên theo anh vào căn phòng đã đặt trước, cô cởi chiếc áo khoác to và dài ra rồi chạy đến cạnh lò sưởi.

- "Tiểu lãnh, anh mau lại đây, ấm quá."

Anh mỉm cười, lắc đầu nhìn cô. Mộc Nhiên như đứa trẻ tinh nghịch, cô xoa xoa tay rồi cười khúc khích.

****

Sủng muôn năm. Haha
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện