Dị Giới Thú Y Chương 544: MỌI NGƯỜI CÙNG LÊN ĐI

Chương 544: MỌI NGƯỜI CÙNG LÊN ĐI

 

 


Trương Bá Luân gọi An Cát Lệ Na một tiếng, phân thân khắp trời lập tức nổ tung, chỉ để lại một phân thân để giữ chân Bác Đức.

"Còn muốn chạy? Hừ!" Lạp Tắc Nhĩ khinh thường hỏa diệm đang bùng cháy, cự chùy và pháp trượng chợt gõ mạnh vào nhau, thoáng chốc tiếng phong lôi vang rền, cả bầu trời bị lôi điện và cuồng phong bao kín

Tam Nhận Thủy Thứ của Mỹ Nhân Ngư cũng ngắm vào Trương Bá Luân.

An Cát Lệ Na thấy Trương Bá Luân không rảnh để phi thân, A Mạt Kỳ lại tấn công ồ ạt, bất giác động nộ, danh tiếng của gia tộc Ma Căn tuy không tốt, nhưng thực lực đứng đầu trong tam giới hơn vạn năm không thể để người khác khinh thường: "Một hạ vị thần như ngươi cũng muốn giết ta? Tìm cái chết!"

Bùm!

Thân hình mềm mại của An Cát Lệ Na hóa thành một ngọn lửa, đây không phải lửa thường, mà là dùng bí pháp của gia tộc Ma Căn ăn trộm Sáng Thế Hỏa Nguyên từ trên người của Trương Bá Luân!

Một người chuyên sử dụng lửa như Bác Đức đã cảm thấy ngọn lửa này không bình thường đầu tiên, ra sức áp chế đối thủ, đồng thời lên tiêng quát: "A Mạt Kỳ, cẩn thận, đừng đụng vào nó!"

A Mạt Kỳ lại như không nghe thấy, nhạt nhẽo nhìn ngọn lửa trên người An Cát Lệ Na, chợt ngẩng đầu lên, lẩm bẩm: "người có sống chết, nguyên tố sao có thể đi ngược lại điều đó? Giết người và giết nguyên tố, có gì khác nhau?"

Nói rồi, A Mạt Kỳ lật chuyển trường đao, đâm thẳng vào ngọn lửa đang ập đến.

An Cát Lệ Na thấy vậy mừng rỡ, lòng thầm cười, Sáng Thế Hỏa Nguyên được sức mạnh Chủ Thần thúc động có lẽ có thể ngăn cản được, nhưng tuyệt đối không phải là thứ mà hạ vị thần có thể ngăn lại được.

Khóe miệng vừa nhếch lên, nụ cười của An Cát Lệ Na đã tắt ngấm, nàng ta đã cảm giác được, trường đao của A Mạt Kỳ không những đâm vào trong ngọn lửa, hơn nữa một luồng sức mạnh kỳ lạ trên thân đao, khiến nàng kinh hồn bạt vía.

Nguồn sức mạnh này An Cát Lệ Na cũng không thể nói rõ. Nàng chỉ biết, vạn vật nguyên tố đều có quy tắc, tìm một số hỏa nguyên tố tổ hợp lại theo nguyên tắc mà Trương Bá Luân định ra, đó chính là Sáng Thế Hỏa Nguyên, nhưng trường đao của A Mạt Kỳ, rõ ràng đang chém trên ngọn lửa, nhưng thực chất lại chém vào trên quy tắc hỏa nguyên tố. Cảm giác này vừa thực lại vừa ảo. Quy tắc không có thực chất, A Mạt Kỳ cũng không chém thực chất, dường như hắn đang dùng một cảnh giới ý để phá giải Sáng Thế Hỏa Nguyên.

Hắn đã thoát ra khỏi pháp tắc của Sáng Thế Thần! An Cát Lệ Na trong lòng đang vụt hiện cách nghĩ này, Ưng Đao của A Mạt Kỳ đã chém tới trước mắt.

Phụt! Trường đao cắm vào vai của An Cát Lệ Na, nhưng kinh nghiệm chém giết của tộc trưởng Ma Căn phong phú thế nào chứ? Nghiến răng một cái, ả vận sức dùng thần lực làm vỡ nát phần thịt đầu vai, cơn chấn động khiến Phán Quyết Ưng Đao rung lênh, An Cát Lệ Na nhân lúc đó lui về sau một bước.

"Ài!" A Mạt Kỳ thở dài, "Còn thiếu chút nữa, xem ra ta đã lý giải sai rồi, sức mạnh của hạ vị thần với Chủ Thần, vẫn còn thiếu một chút."

Trong lúc thở dài, Sáng Thế Hỏa Nguyên của An Cát Lệ Na đã lăn ngược lại trên Phán Quyết Ưng Đao, dần dần nhạt đi, biến thành lửa thường, cuối cùng trở thành vài tia khói xanh.

Thấy khói xanh, A Mạt Kỳ lộ ra nụ cười. "Không sai, vạn vật đất trời không qua được sinh tử tồn diệt, pháp tắc của bản thân Sáng Thế Thần cũng không tránh khỏi luân hồi, nếu như tất cả đều có luân hồi. Vậy thì ta sẽ không sai! Sinh tử luân hồi, mới là pháp tắc bản nguyên nhất của thiên hạ!"

ở đây đều là những cường giả tuyệt đỉnh của tam giới, lời lẩm bẩm của A Mạt Kỳ lọt vào tai họ, Trương Bá Luân lắc đầu cười khổ, Lạp Tắc Nhĩ lại cười lớn: "Tiểu tử, rất nhiều năm trước, Bố Lai Ân Đặc đã nói với ta vạn vật Vĩnh Hằng mới là pháp tắc cơ bản nhất của tam giới. Ngươi sai rồi!"

Mỹ Nhân Ngư chợt xen lời vào: "Không cần biết nó là luân hồi hay vĩnh hằng, thủy lưu kích nhận, chí thủy nhu xử, không bị vĩnh hằng, không sợ luân hồi!"

A Mạt Kỳ lắc đầu nói: "Cho dù là vĩnh hằng, cũng không tránh khỏi sống chết."

Lão bà tại thượng! Sở Thiên chợt phát hiện, cuộc chiến thần tộc cấp bậc cao nhất sau đại chiến chúng thần, lại có hơi hướng phát triển theo biện luận triết học.

Hắn vừa muốn quát ngưng chúng thần, trong bầu trời lại có một tiếng cười khẩy, tiếp theo là lời nói nhằm vào A Mạt Kỳ, "Nếu như vĩnh hằng đã bất diệt, lấy đâu ra sinh tử luân hồi?"

Vĩnh Hằng Thần Vương, Bố Lai Ân Đặc!

Không chỉ có hắn, trên mặt nước sóng gợn lăn tan, một thân ảnh trắng muốt sặc mùi máu tanh đạp sóng đi tới, sát khí ngập trời kéo đến, tiếp theo là một tiếng quát lạnh, "Đều chết rồi, cũng sẽ không còn vấn đề gì nữa."

Sát Kiếp Giả, Mặc Phi Đặc!

Sở Thiên sắc mặc chợt biến, loạn hết cả rồi, sao lại đến cả đây! Hắn nheo mắt lại, nói với Mặc Phỉ Đặc: "Tam đệ, sao ngươi lại đến đây?"

Mặc Phỉ Đặc khẽ gật đầu thị ý, đôi mắt đang khép chặt khẽ run, "Hai đại Sáng Thế Thần Tộc, năm Sáng Thế Thần Hồn, uy thế như vậy, sao ta có thể không đến?"

Bố Lai Ân Đặc mặt lặng như nước hồ, nhưng giọng điệu lại có mấy phần vui mừng, "Đối thủ khó cầu, hiện nay cường giả tam giới đều tụ tập ở Biển Cấm, chuyện này thật đáng vui mừng biết bao a!"

Soạt!

Vĩnh Hằng Chi Kiếm bắn ra từ trong hư không, rơi vào trong tay Bố Lai Ân Đặc, còn hai cánh tay của Mặc Phỉ Đặc không động đậy, nhưng sợi xích phía trên lại phát ra những tiếng "leng keng" không ngừng.

Như vậy, ngược lại ai cũng không dám động thủ.

Sở Thiên nheo mắt lại, ý niệm vụt chuyển, Mặc Phỉ Đặc, Bào Uy Nhĩ, A Mạt Kỳ, ba người này chắc chắn đứng về phía mình, Trương Bá Luân là đối thủ, Lạp Tắc Nhĩ là kẻ hợp tác lợi ích. Còn Bố Lai Ân Đặc, là tên điên!

Chỉ cần Bố Lai Ân Đặc không nhúng tay vào, hôm nay Trương Bá Luân đừng hòng sống sót rời đi!

Nghĩ tới đây, Sở Thiên đã xác địch mục tiêu – Vĩnh Hằng Thần Vương.

Nhưng Sở Thiên vẫn chưa ngốc đến nỗi trực tiếp đi khiêu khích Bố Lai Ân Đặc, hắn mỉm cười, chắp tay với Trương Bá Luân, cười nói: "Hỏa Diệm Phụ Thần, hôm nay ngài thật khiến ta đại khai nhãn giới a! Lạp Tắc Nhĩ miện hạ, Bào Uy Nhĩ bệ hạ, thêm cả Bác Đức miện hạ, ba Chủ Thần, ba viên Sáng Thế Thần Hồn, mà vẫn không địch nổi hai thần hồn của ngài! Bội phục! Bội phục! Bội phục!"

Trương Bá Luân sắc mặt chợt biến, vội nói: "Ngươi…."

"Lời ta nói là sự thật, Bố Lai Ân Đặc miện hạ có lẽ đã cảm ứng được thần lực ba động rồi, ha ha!" Sở Thiên cười chỉ về Trương Bá Luân, "Nói ngài là cường giả mạnh nhất ở đây, e rằng không ai không đồng ý nhỉ?"

"Người mạnh nhất sao lại là ta? Hừ!" Trương Bá Luân lắc đầu cười nói: "Lạp Tắc Nhĩ…"

"người mạnh nhất sao lại không phải là ngài?" Sở Thiên lại ngắt lời của hắn, hơn nữa hắn sợ Trương Bá Luân cướp lời biện hộ trước, liền dùng thời gian thuận lưu, tăng tốc độ nói của mình, "hơn nữa ngài và An Cát Lệ Na kết hợp lại, uy lực của thần hồn được cường hóa, thật sự khiến mọi người phải ngước nhìn! Ngài xem xem, chúng ta nhiều người như vậy, lại không thể nào làm gì được hai người!"

Sở Thiên không tiếc lời cung kính khen tặng Trương Bá Luân không vì cái gì khác, bởi vì ở đây chỉ có Bố Lai Ân Đặc có hứng thú với hai chữ "mạnh nhất".

Chỉ cần để Bố Lai Ân Đặc có hứng thú với Trương Bá Luân, vậy thì tất cả đều được giải quyết.

Quả nhiên, Sở Thiên nói một thôi một hồi, sau cả trận khen tặng, nhãn thần của Bố Lai Ân Đặc nhìn chằm chằm vào Trương Bá Luân, thấp giọng nói: "Hỏa Diệm Phụ Thần!"

Cơ hồ như thở dài tiếc nuối, Bố Lai Ân Đặc nói: "năm xưa ngươi theo hầu bên cạnh Sáng Thế Thần, chúng ta không có cơ hội giao thủ, Bố Lai Ân Đặc luôn cho đó là chuyện nuối tiếc trong đời! Hôm nay, có thể không còn thấy tiếc nuối nữa rồi!"

Lạp Tắc Nhĩ đang chuẩn bị xem chuyện cười của Trương Bá Luân, nhưng Bố Lai Ân Đặc tiếp theo đó lại chuyển ánh mắt sang hắn. "Lạp Tắc Nhĩ, ngươi cũng như vậy!"

Vút! Vút!

Bố Lai Ân Đặc vạch đường kiếm chữ thập vào không khí, Bác Đức và Mỹ Nhân Ngư đều không biết nghĩa là gì, nhưng Trương Bá Luân và Lạp Tắc Nhĩ đều rất rõ, đây là phương thức đưa ra quyết đấu giữa những cường giả thần tộc thời thượng cổ trước lúc Sáng Thế Thần còn chưa quy ẩn.

Thập tự kiếm hoa vẫn chưa tan trong không khí, hơn nữa còn nhanh chóng xoay tròn.

An Cát Lệ Na gục vào ngực Trương Bá Luân, yêu kiều nói: "Đại ca, đây là ý gì a?"

Trương Bá Luân nhẹ nhàng đẩy An Cát Lệ Na ra, "Mỹ nhân, hắn đang khiêu chiến với ta! Ha ha! Bố Lai Ân Đặc, thần lực Vĩnh Hằng của ngươi độc bộ tam giới, nhưng ta có hai viên Sáng Thế Thần Hồn, cũng không chắc phải sợ ngươi! Nếu muốn chiến, thì động thủ đi!"

Bất luận thế nào, Trương Bá Luân cũng là một trong Sáng Thế Cửu Thần, Sáng Thế Thần tộc, cũng có sự tôn nghiêm và cao ngạo của bản thân hắn. Chuyện từ chối khiêu chiến hắn sẽ không bao giờ làm.

Bố Lai Ân Đặc lại không vội cưỡng công, mà mũi kiếm chỉ vào Lạp Tắc Nhĩ, "cùng lên đi!"

Lạp Tắc Nhĩ nặng nề hừ một tiếng, sự cuồng vọng của Bố Lai Ân Đặc, hắn…lại muốn một chọi hai khiêu chiến với hai Sáng Thế Thần Tộc!

Mặc Phỉ Đặc đột nhiên bay lên không, đến sát bên Bố Lai Ân Đặc, thấp giọng nói: "Vĩnh Hằng Thần Vương, ta muốn giết ngươi trước!"

"Hừ!" Mỹ Nhân Ngư cười lạnh nói: "Chư vị, đây là Biển Cấm của ta, muốn động thủ, phải hỏi qua ta trước!"

Lão bà tại thượng, Sở Thiên nhíu chặt mày, Mỹ Nhân Ngư va Mặc Phỉ Đặc làm loạn gì vậy. Để Bố Lai Ân Đặc, Trương Bá Luân, Lạp Tắc Nhĩ, ba người liều chết với nhau, cuối cung thu lợi tốt hơn a!

Nhìn lại mọi người, Sở Thiên chợt phát hiện, từ khi Bố Lai Ân Đặc xuất hiện, A Mạt Kỳ vẫn luôn để mắt không rời hắn lại chợt động đậy. Nhin phương hướng hắn bay qua, lại chính là Bố Lai Ân Đặc. Sở Thiên vội dùng thời gian thuận lưu lên trước, muốn kéo A Mạt Kỳ lại. Nhưng lúc này A Mạt Kỳ đã cướp lời trước, "Vĩnh Hằng Thần Vương, sinh tử luân hồi và vĩnh hằng, bên nào mạnh hơn, ta muốn nhờ ngươi cho một đáp án!"

Rất rõ ràng, A Mạt Kỳ đang khiêu chiến với Bố Lai Ân Đặc.

Bố Lai Ân Đặc thoáng nhìn qua A Mạt Kỳ, mỉm cười nói: "Không tồi, ta có thể nhìn thấy hình bóng của mình năm nào trên người ngươi, có điều dựa vào sức mạnh hiện giờ của ngươi vẫn chưa có tư cách tranh luận với ta!"

"Thật sao?" Phán Quyết Ưng Đao chợt vung từ dưới lên, không mang theo khí tức nào.

Đùng!

Bố Lai Ân Đặc giơ ngang kiếm chặn lại, cười nói: "Thế nào?"

A Mạt Kỳ cười nhạt, "Một tháng sau!"

"Được, ta đợi ngươi vào một tháng sau!" Bố Lai Ân Đặc không chỉ trích sự cuồng vọng của A Mạt Kỳ, muốn sau một tháng khiêu chiến với hắn, bởi vì hắn biết, kiểu người như họ, một khi đã lĩnh ngộ được Thần Chi Tâm, sức mạnh tăng cường không còn là đẳng cấp sức mạnh đơn thuần. Thử nhìn Mặc Phỉ Đặc, từ thượng vị đỉnh phong lên Chủ Thần đỉnh phong, cần bao nhiêu thời gian?

A Mạt Kỳ lui ra, nhưng Trương Bá Luân, Lạp Tắc Nhĩ, Mặc Phỉ Đặc, và cả Bào Uy Nhĩ, bốn người vẫn nhìn Bố Lai Ân Đặc, khí thế bạt kiếm giương cung.

Hỗn chiến, một trận hỗn chiến không thể biết trước hậu quả sắp bắt đầu.

"vĩnh Hằng thần vương, thư viết tay của Đại Địa Phụ Thần ở đây!" Từ dưới đáy biển sâu thăm thẳm chợt nhô lên một hòn đảo nhỏ, trên đảo có một Thái Thản đang đứng, hắn giơ tay, đưa một quyển trục phóng tới trước mặt Bố Lai Ân Đặc.

Bố Lai Ân Đặc đón lấy quyển trục, liếc mắt nhìn, mỉm cười nói: "Như vậy càng thú vị!" nói rồi, hắn lật mở thử của Đại Địa Phụ Thần ra, để quyển trục lơ lửng trước mặt mọi người. "Một tháng sau, bờ Tây Hải!"

"Ha ha, được! Ta nhất định phó ước!" Trương Bá Luân sau khi cười lớn đã bỏ đi đầu tiên. Tiếp theo đó là Lạp Tắc Nhĩ bay về hướng ngược lại.

Mặc Phỉ Đặc cũng đi, quyển trục thư cuối cùng rơi vào tay của A Mạt Kỳ, Sở Thiên hoàn toàn mù mờ, Bác Đức vội bước lên trước thụi vào hông của A Mạt Kỳ, "Phía trên viết gì vậy?"

A Mạt Kỳ mỉm cười đưa quyển trục cho Sở Thiên.

Sở Thiên quét mắt nhìn, rồi sau đó cười khổ, một tháng sau, Vĩnh Hằng Thần Vương, Lôi Điện Chi Phụ, Hỏa Diệm Phụ Thần, Sát Kiếp Giả, Hải Vương Biển Cấm, Đại Địa Phụ Thần và cả A Mạt Kỳ sẽ nhất tựu tại bờ Tây Hải.

Một tháng sau, ở bờ Tây Hải, thất đại tuyệt thế cường giả của tam giới…Sở Thiên miệng chỉ còn lại một câu nói, "Con mẹ nó!"

 

 

Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện