Dị Giới Thú Y Chương 566: LẠC VÀO THẾ GIỚI THỨ TƯ (2)

Chương 566: LẠC VÀO THẾ GIỚI THỨ TƯ (2)

 

 


Sở Thiên cười nhạt: "Long Thần đời thứ ba, long tộc bí điển ghi chép rằng, hắn không thể cân đối được lực lượng thời không, trên mặt có vết chấm hai màu xanh tím, vì vậy quanh năm phải mang mũ."

"trong thần chú mở long tộc bí điển, câu thứ ba là gì?" Toản Địa Long hoảng loạn hỏi

Sở Thiên thấp giọng niệm câu thần chú

"Đường Ni có mấy đứa con, đứa cuối cùng là ai…" Toản Địa Long hỏi hết câu này đến câu khác, hỏi không ngừng, đều là những bí mật của Long tộc, những Sở Thiên có trí nhớ của Tư Tháp Đức Mại Nhĩ, dễ dàng đối đáp trôi chảy.

Sở Thiên xoa hai tay, cười nói: "ngươi cần ta chứng minh điều gì? Hả? Chuyện Liệt không long ấn hợp nhất, tạo thành khẩu quyết của đường hầm không gian, ngươi có muốn nghe không?"

"không dám, không dám, bí mật đó chỉ có lịch đại long thần mới được nghe!" Lão Toản Địa Long kính sợ nói, sau đó phủ phục trên mặt đấy "Tộc trưởng nhánh Toản Địa Long Phất Lai, vốn bị thất lạc khỏi long tộc, xin bái kiến Long Thần! Phu nhân à, mau lại đây, Long Thần miện hạ giá lâm"

Sở Thiên đẩy Kinh Cức Long Hoàn trên đầu, trong lòng kiêu hãnh hết sức, làm Long Thần lâu như vậy rồi, đến hôm nay mới biết lợi thế của nó

Long Tộc rất nghiêm ngặt, bà vợ của Phất Lai dù đang ngồi bên đứa con sắp chết, cũng không dám chậm trễ trước Long Thần, bà ta cũng sợ hãi quỳ phục dưới chân Sở Thiên, không thèm quan tâm đến những thi thể thối rữa nằm dưới chân

Nhìn cặp vợ chồng này, Sở Thiên nghĩ thầm, những điều Phất Lai vừa hỏi đều là những việc của Long Thần ba đời trước, xem ra bọn họ đã rời khỏi Long tộc đã từ lâu lắm rồi, vậy mà quyền uy của long thần vẫn có thể khiến bọn họ trung thành đến vậy, điều này đáng để suy xét.

Sở Thiên luôn tin rằng, lợi ích của mọi người luôn dính liền với nhau mới là đồng minh vững chắc nhất, vì vậy, sau khi nhận một cái lạy của hai vợ chồng Phất Lai xong, hắn cười, nói với Mỹ Nhân Ngư: "Biểu tỷ dùng Vạn Thú Ấn của tỷ để mở chiếc nhẫn không gian của ta ra, giúp ta lấy những công cụ thượng cổ tế tự ra đây"

Đã rất quen thuộc với kỹ năng phẫu thuật, Sở Thiên nheo mắt, cười nói: "Phất Lai. Ngươi ra cửa động bảo vệ đi, đừng để ai làm phiền ta! Nếu không…A Lý Đa không còn giữ được mạng sống đâu"

"Bệ hạ, người có thể cứu A Lý Đa ư?" Phất Lai không tin tưởng nhìn Sở Thiên

"ha ha, cứ ra ngoài kia canh đi, hãy nhớ, đừng để ai làm phiền ta"

"vâng, vâng, ta đi ngay!" hai vợ chồng Phất Lai vội vàng đứng lên, sợ làm lỡ thời gian cứu sống con

Bộ xương của A Lý Đa vẫn còn, chẳng qua chỉ thiếu một nửa thịt, máu và bộ phận khí quản mà thôi, đối với một người có thể tạo thần như Sở Thiên mà nói, "Bệnh nhỏ" này không đáng nhắc đến, hơn nữa những nguyên liệu ở động rác này nhiều vô số kể, nhưng vì thời gian không thuận lợi, nên cuộc phẫu thuật khá lâu, cũng mất đến hơn nửa ngày mới xong

Mỹ Nhân Ngư và A Mạt Kỳ thường xuyên thấy y thuật của Sở Thiên nên không có gì kinh ngạc, nhưng tiểu tử Tây Mễ Cách thì nhìn say sưa, miêng không ngớt trầm trồ: "trời ơi, hắn chắc là đầu bếp giỏi nhất Long tộc, có thể biến đồ ăn thừa trở về hình dạng ban đầu…"

"tạm ổn rồi, Phất Lai, các ngươi vào được rồi!" Sở Thiên chỉ trị liêu một nửa đã dừng lại, giao dụng cụ phẫu thuật lại cho Mỹ Nhân Ngư bảo quản, Sở Thiên gọi nhỏ vợ chồng Phất Lai.Hai vợ chồng Phất Lai chạy tới, thấy một nửa thân người đã được hồi phục lại, thấy đứa con trai đang nằm hôn mê, bọn họ vui mừng khôn xiết, quỳ dưới chân Sở Thiên, hô to: "Ca ngợi bệ hạ, vinh quang của người có thể sánh với Sáng Thần"

Sở Thiên cười cười, những lời ca ngợi như vậy hắn nghe cũng nhiều rồi, quá nhàm rồi, "Đứng lên đi, tạm thời A Lý Đa đã bảo toàn được mạng sống, nhưng từ khi ta đến đây, thần lực đã bị khống chế, không đủ sức để chữa khỏi bệnh cho hắn. Hừ, muốn A Lý Đa phục hồi lại như trước, ít nhất phải điều trị thêm mười lần nữa"

Với y thuật của Sở Thiên, làm gì phải thêm mười lần nữa? Hắn nói như vậy, chẳng qua muốn nói cho Phất Lai biết rằng, muốn con trai của hắn sống sót, phải thể hiện lòng thành đối với Long Thần bệ hạ.

Phất lai không ngừng ca tụng, cầu xin Sở Thiên cứu con trai hắn, và Sở Thiên cũng nói rằng, đều là huyết mạch của Long tộc, chữa trị bệnh cho A Lý Đa cũng là việc mà một Long thần như hắn nên làm.

Kể từ lần thứ hai vào động, ánh mắt phất lai không ngừng liếc về phía Mỹ Nhân Ngư, không phải vì dung mạo nàng, mà vì hắn phát hiện ra Vạn Thú Ấn trong tay Mỹ Nhân Ngư. Lại khen tặng Sở Thiên vài câu, Phất Lai thu hết can đảm, hỏi Sở Thiên, "Bệ hạ, bây giờ Bố Lai Ân Đặc miện hạ vẫn thống trị Thú thần tộc chứ?"

Lời vừa nói ra, Sở Thiên cười thầm, tin tức ở vùng đất chuộc tội này chậm quá sức, Bố Lai Ân Đặc làm thú thần vương đã là chuyện của mấy vạn năm trước rồi.

Sở Thiên cung kính chỉ tay về phía Mỹ Nhân Ngư, cười nói: "Vị này mới là Thú thần vương hiện nay! Cũng là chủ nhân của Tam giới"

Phất Lai vội vàng thi lễ, sau đó cả kinh nói: "Thần thú tộc đã đánh bại nhân thần tộc rồi ư?"

"ha ha, nhân thần đã bị đánh bại từ một vạn năm trước rồi, Phất Lai, hãy cho ta biết, tại sao các ngươi lại ở đây?"

"Bệ hạ tha tội, năm đó thú tộc chúng ta và nhiều thú tộc khác nữa, đến vùng đất này theo lệnh của Sáng Thần để tránh bọn nhân thần"

Nữ thần tại tượng, chẳng lễ vùng đất chuộc tội này là thế giới thứ tư mà Sử Đế Phân nói tới?

"Phất Lai, ngươi và thú tộc không có tội, là do Long Thần của năm đó đã không bảo vệ được các ngươi." Sở Thiên trầm lặng nói "đến được vùng đất không có giết chóc này, cũng là hạnh phúc của các ngươi"

"không có giết chóc ư…. Bệ hạ, chúng ta thà chết ở bên ngoài, còn hơn sống ở đây, ngài xem con trai A Lý Đa của chúng tôi, hắn cũng là một trưởng tử trong Long tộc, kể cả thái tử Long tộc cũng có thể bị ăn thịt, vùng đất chuộc tội này không thể coi là một nơi an bình được"

Vùng đất chuộc tội khi vừa thành lập đúng là một nơi an bình, Sáng Thần đã khống chế tất cả thần lực ở đây, các cư dân đồng bệnh tương liên, đều bị nhân thần bức hại, khắp nơi đều là sự vui vẻ

Nhưng sau khi Bố Lai Ân Đặc thống nhất Thú Thần tộc, bọn Mỹ Hải Yêu bị Nhân ngư tộc truy sát không biết tại sao lại đến đây, kết quả là, mọi thứ đã thay đổi"

"ngươi nói chủ nhân ở đây hiện nay là Mỹ Hải Yêu sao?" Sở Thiên hỏi

"Đúng vậy, thống trị chúng ta bây giờ chính là Mỹ Hải Yêu"

"những chủng tộc ở vùng đất chuộc tội đều không có thần lực, bọn họ dựa vào đâu mà thống trị các ngươi? Bọn Mỹ Hải Yêu chẳng qua cũng giống như mọi người thôi, chỉ dựa vào sức lực và vũ khí, có thể đánh bại được các ma thú khác sao?"

"Còn nhiều điều bệ hạ còn chưa biết, bọn Mỹ Hải Yêu có thần lực trời sinh, ai cũng là một chiến sĩ giỏi, điều quan trọng nhất là, bọn họ có vũ khí!"

Sở Thiên ngạc nhiên nói: "Vũ khi của bọn họ lấy từu đâu tới?"

"Hồi bẩm bệ hạ, ta chỉ biết tất cả vũ khí ở đây đều giấu ở núi chuộc tội, chỉ có Mỹ Hải Yêu mới sử dụng được, còn ở đâu tới thì không rõ."

Sở Thiên hơi gật đầu, hỏi Mỹ Nhân Ngư còn có gì muốn hỏi không, Mỹ Nhân Ngư hỏi mấy câu liên quan đến khe nứt dưới đáy biển, Phất Lai cười khổ nói không biết

Sở Thiên nói: "vậy ngươi có biết đường ra khỏi đây không? Con trai A Lý Đa của ngươi làm sao ra khỏi đay được?"

"đường ra khỏi đây đều nằm trong tay bọn Mỹ Hải Yêu, chúng định kỳ cử một đoàn người ra ngoài dò xét, nhưng, những người đi ra ngoài đều bị chúng yểm bí pháp, chỉ cần đến giờ quy định mà chưa về sẽ bị nghẹt thở mà chết, hơn nữa sau khi chết linh hồn trở về đây cũng bị chúng ăn thịt!"

Nói xong, Phất Lai quỳ xuống, hai chân sau gập lại, móng vuốt hướng về phía trước phủ phục, khóc: "xin bệ hạ cứu vớt chúng ta!"

Cứu các ngươi? Bây giờ lão tử ra khỏi đây được là may mắn lắm rồi. Sở Thiên thầm nghĩ, nhưng hắn không lo lắng, đây là thế giới thứ tư, có vạn thú ấn trong tay, thì có thể dễ dàng ra khỏi đây, hắn nói: "Các ngươi đều thuộc Long tộc của ta, sao ta có thể bỏ các ngươi được. nhưng ta phải cho ngươi biết, Long tộc là một chủng tộc cao quý, không thể bị bất cứ một chủng tộc nào chà đạp, chẳng lẽ các ngươi không nghĩ ra cách gì để tự cứu mình sao?"

"Chúng ta và các thú tộc khác cũng muốn đánh đổ bọn Mỹ Hải Yêu, nhưng bọn chúng quá tàn bạo" Phất Lai khúm núm nói

"Phế vật! Các ngươi còn là huyết mạch của Long tộc không?" Sở Thiên phẫn nộ nói: "Quá nhu nhược! Lúc nãy ngươi cũng nói, thà chết chứ không chịu được sự thống trị của bọn Mỹ Hải Yêu, được, cứ cho là các ngươi đánh không nổi những vũ khí của bọn chúng, nhưng chẳng lẽ không còn cách nào để ra khỏi đây sao? Rõ ràng biết con đường thoát ra ngoài đang nằm trong tay Mỹ Hải Yêu, chỉ một con đường các ngươi cũng không tìm được ư? Hừ, đúng là nhu nhược"

Sở Thiên luôn mồm chửi, dường như là vì sự nhu nhược của Long tộc mà tức giận vậy, nhưng thật ra, cứ nghe hắn mắng câu nào cũng nhắc đến "Thông đạo" cũng biết rõ hắn đang nghĩ gì.

Đáng tiếc, Phất Lai dường như bị sư bạo hành của Mỹ Hải Yêu làm cho trở thành một hiền dân rồi, thậm chí còn không mạnh mẽ bằng vợ hắn nữa "Bệ hạ ngài không biết đó thôi, thủ đoạn của Mỹ Hải Yêu rất độc ác, không chỉ đối với những ngoại tộc như chúng tôi mà cả người trong chủng tộc bọn chúng muốn thoát ra, cũng bị trừng phạt nghiêm khắc"

"Ngay cả người trong tộc cũng không tha sao?"

Liếc nhìn vẻ mặt Sở Thiên, Phất Lai tiếp tục nói: "Đúng vậy, hơn một vạn năm trước, đã từng có một vương tử của Mỹ Hải Yêu muốn trốn ra ngoài, sau đó bị bắt lại, bây giờ hắn và vợ hắn vẫn còn bị nhốt ở núi chuộc tội, phải chịu đựng sự hành hạ của mưa gió"

"vương tử cũng không được ra ngoài sao?" Sở Thiên có chút không hiểu, rốt cuộc Mỹ Hải Yêu là một chủng tộc như thế nào, chẳng lẽ cũng giống như A Cổ Lạp Sơn năm đó, chỉ cần hội nghị trưởng lão quyết định là được.

"Đúng vậy, ngay cả Hải Yêu Vương muốn ra ngoài cũng không được! Vị vương tử muốn chạy thoát kia là đứa con được Hải Yêu vương cưng chiều nhất, hơn nữa, con của vương tử là Khố Khoa Kỳ đã được sắc phong làm người kế vị"

Ca ngợi nữ thần sinh mệnh! Con của vương tử là Khố Khoa Kỳ!

Sở Thiên há hốc mồm miệng, không thể ngậm lại nữa, mỹ nhân ngư và A Mạt Kỳ cũng vô cùng kinh ngạc.

Một Khố Khoa Kỳ có thể thoải mái tiếp cận Sáng Thần, cha mẹ hắn lại bị nhốt trên núi! Bây giờ Sở Thiên chỉ muốn lớn tiếng ca ngợi nhạc phụ hắn – Sáng Thần đại nhân!

 

 

Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện