Nhưng trước khi các thần niệm đều nổ tung, Diệp Húc chú ý thấy dưới đáy biển có ánh sáng mờ mờ ảo ảo truyền đến. Một chút ánh sáng này cực kỳ kỳ lạ, làm cho người ta có một cảm giác của sự yên lặng, không nói rõ đó là tư vị gì. Dường như nhìn thấy ánh sáng là có thể nghe được một âm thanh kỳ lạ vang lên từ tận đáy lòng, to mà lại vô thanh, làm cho người ta thần trí thanh minh, dường như muốn nâng mây phi thăng.
Diệp Húc khẽ động tâm niệm, chỉ thấy từng đạo thần niệm ngưng tụ lại một chỗ thành một thần niệm vô cùng mạnh mẽ, hóa thành hình thể Diệp Húc.
Hắn dung hợp tất cả thần niệm hóa thành thần niệm phân thân có tu vi cực kỳ mạnh mẽ, có thể so được với đầu sỏ Địa Tương kỳ đỉnh!
Lập tức, Di La Thiên Địa Pháp bay ra khỏi ngọc lâu của Diệp Húc treo lên đỉnh đầu của thần niệm phân thân này, buông xuống từng luồng huyền hoàng khí, che chở hắn lặn tới chỗ ánh sáng kia.
Hắn cách ánh sáng càng lúc càng gần, mơ hồ nghe được từ trong ánh sáng truyền tới một giọng nói to lớn đầy ý nhị.
“Hằng...”
“Cổ...”
“Diệu...”
Giọng nói tuyên truyền giác ngộ như ẩn chứa đạo lý lớn lao trong thế gian, chứa đựng vũ trụ thời không, trình bày năm tháng thời gian vô tận, đem tự nhiên đại đạo hóa thành âm thanh ý nhị truyền lưu!
“Đáy biển quả nhiên có một tòa tiên sơn, tiên sơn chân chính! Âm thanh này chẳng lẽ chính là tiên nhân viễn cổ giảng pháp, kể rõ tâm đắc tu luyện của mình? Hay thật sự còn có một vị tiên nhân viễn cổ tồn thế, từ thời đại phá diệt sống đến nay?”
Trái tim Diệp Húc đập thình thịch, đã lâu rồi hắn không cảm thấy kích động như thế này. Hiện giờ chính là thời đại Vu Hoàng, thế giới xưa kia khi tiên nhân thống trị thế giới đã trở thành thần thoại truyền thuyết. Hôm nay, thậm chí cả Thiên Đế thống trị chư thiên thế giới cũng không thể có thọ mệnh vô tận, thọ nguyên tới thì cũng sẽ nguyên thần tiêu tan, hồn phi phách tan.
Mà hiện giờ, hắn nghe được tiếng nói của tiên nhân viễn cổ, điều này có nghĩa là tiên nhân viễn cổ tránh thoát được đại kiếp nạn hủy thiên diệt địa, sống đến hôm nay?
Nếu quả thật như thế, chỉ sợ toàn bộ thế giới Vu Hoàng, thậm chí là Hằng Cổ Ma Vực cùng ba nghìn thế giới khác, bao gồm cả cửu thiên thần giới đều phải sửa lại lịch sử, dẫn tới chấn động, thậm chí còn có thể lay động sự thống trị của Thiên Đế, Thần Vương!
Loại chuyện này không thể không khiến hắn kích động vạn phần!
Diệp Húc chỉ cảm thấy áp lực truyền đến ánh sáng càng lúc càng mạnh, thậm chí thần niệm hóa thân và Di La Thiên Địa Tháp của hắn dường như không chịu nổi.
Hắn chống cự áp lực, cưỡng ép bơi về phía ánh sáng. Chỉ thấy ánh sáng kia càng lúc càng rộng, càng lúc càng lớn, dường như một khe hở thông đến thời không của thế giới khác!
Cách ánh sáng càng gần, hắn càng cảm thấy nó không hề chói mắt như vậy, mà càng lúc càng nhu hòa, tràn ngập một loại cảm giác dạt dào sức sống, dụ dỗ người ta tới chạm vào.
Ánh sáng nhiều màu rực rỡ như một chiếc cầu vồng hiện ra dưới đáy biển. Ở nơi đây không có một sinh vật nào, yêu thú trong biển cũng mất tăm mất tích, thậm chí không thấy hải tảo, không thấy bất cứ sự sống nào.
“Vệt ánh sáng này chắc là tiên quang! Sau tiên quang chính là tiên thổ!”
Diệp Húc vô cùng kích động trong lòng, thần niệm phân thân nâng Di La Thiên Địa Tháp bay vào tiên quang.
Xùy!
Thần niệm phân thân của hắn vừa mới vào trong tiên quang thì lập tức bốc ra một luồng khói nhẹ, bị cứng rắn đè vỡ, biến mất không thấy. Di La Thiên Địa Tháp cũng đinh một tiếng rơi vào trong tiên quang.
Trên Huyền Không đảo, trước mặt Diệp Húc tối sầm, hắn kêu lên một tiếng đau đớn. Hắn mất đi cảm ứng với tòa Di La Thiên Địa Tháp, như bị người ta cướp mất, đánh nát thần niệm hắn ký thác trong bảo tháp.
Không chỉ như thế, thần niệm phân thân có chất chứa tu vi khủng bố như đầu sỏ Địa Tương kỳ của hắn kia đã bị tiên quang hủy diệt hoàn toàn, khiến tu vi và thần niệm của hắn đều tổn hao không nhỏ.
“Lợi hại! Chỉ một luồng tiên quang đã có uy năng mênh mông như thế, nếu là Vu Hoàng so ra thì còn kém. Tiên nhân trong tiên đảo chỉ sợ không đơn giản như vậy!”
Diệp Húc thở ra một hơi, không vội tìm Di La Thiên Địa Tháp về mà lập tức khôi phục tu vi. Tiên quang dưới đáy biển khủng bố như thế, nếu hắn không toàn lực ứng phó thì rất có khả năng sa vào nơi đó, thân thể tan rã, nguyên thần tiêu tan, hồn phi phách tán!
“Không biết tiên sơn dưới đáy biển đến tột cùng có bộ dáng gì?”
Diệp Húc vừa khôi phục tu vi vừa nghĩ: “Tiên sơn viễn cổ ở giữa biển, lại được thần quy cõng trên lưng thì chỉ có ba, Bồng Lai, Phương Trượng và Doanh Châu. Không biết con thần quy này cõng tòa tiên sơn nào?”
Sau một lúc lâu, hắn khôi phục lại tu vi. Đám Hùng Bi đầy mong chờ nhìn hắn, vẻ suy sụp của Hạo Thiên Khuyển đã biến mất, cái đuôi nó như một chiếc gậy dựng thẳng tắp, thấy Diệp Húc nhìn nó thì lập tức vẫy đuôi tới lui, giống như một cây lông vung qua vẫy lại.
“Đáy biển quả thật có tiên sơn” Diệp Húc trầm ngâm một lát, nói đúng sự thật.
Đám người Hùng Bi vui vẻ, Hạo Thiên Khuyển con phá cẩu này lập tức nhảy cao ba trượng, kêu gào nói: “Chúng ta còn chờ gì nữa? Lập tức đánh tới, tiêu diệt tiên nhân, ăn luôn tiên thỏ, chiếm lấy tiên sơn, ăn hết những thứ có thể ăn được!”
Đám Hùng Bi và Can Sài Giao liếc nhau, thầm nghĩ: “Khó trách con cẩu này có bối phận cao hơn chúng ta, trở thành cánh tay đắc lực bên người lão gia. Thằng nhãi này quá hung tàn, ngay cả tiên nhân cũng đòi tiêu diệt...”
Lúc này Diệp Húc nói qua về nguy hiểm dưới đáy biển: “Tiên quang trong biển có uy năng vô cùng, nhưng các ngươi tuyệt đối không thể rời khỏi bên cạnh ta, pháp lực của ta cùng lắm có thể bao phủ phạm vi trăm trượng. Ở ngoài trăm trượng rồi, ta không thể chiếu cố đến được. Ra trăm trượng thì chỉ còn con đường chết, thần tiên cũng không cứu nổi các ngươi!”
Đám người Hùng Bi vội gật đầu, nhớ kỹ trong lòng. Hạo Thiên Khuyển thì liên tục giục giã đòi đi.
Diệp Húc đang định xuất phát thì chợt cảm thấy một luồng rung động truyền đến từ phía Trung Đô Đại Kim quốc. Thậm chí ý chí bất tử của Đại Kim quốc, con Hải Đông Thanh kia bị người kích phát mà bắt đầu thức tỉnh, vỗ vỗ đôi cánh. Ở trong Trung Đô còn có vô số tiếng hô giết sát.
“Phiền toái tới rồi...” Diệp Húc khẽ nhíu mày.