Gió Ấm Không Bằng Anh Thâm Tình Chương 1013: Nam hữu phong linh, bắc hữu hành mộc (274)



Chương 1013: Nam hữu phong linh, bắc hữu hành mộc (274)


Cảm nhận được sự tồn tại của người phía sau, Phong Lăng không về nhà ngay mà quay người rẽ vào một siêu thị gần nhà mua vài món đồ. Cô vừa đẩy xe vừa thi thoảng chú ý đến người ở gần kệ hàng sau lưng.

Phong Lăng đi dạo quanh siêu thị nửa tiếng đồng hồ, sắc trời bên ngoài đã tối đen, cảm thấy hình như người đó không đi theo mình nữa, cô mới đi ra ngoài thanh toán.

Sau khi ra khỏi siêu thị, cô cũng không về nhà ngay mà đi một vòng ngoài bãi gửi xe, xem hết từng chiếc xe đang đỗ ở đó một lượt.

Cô đã sống ở đây một năm rưỡi nên có ấn tượng với từng chiếc xe thường xuyên đỗ dưới tòa nhà này. Khả năng quan sát nhạy bén trời sinh khiến lúc vừa phát hiện ra một chiếc xe chưa từng thấy, Phong Lăng có thể chú ý đến ngay theo bản năng, nhưng mấy ngày gần đây, cô cũng không gặp người hay chiếc xe nào lạ cả, bao gồm ban nãy cũng vậy, không hề có động tĩnh của ai hay chuyện kỳ lạ gì.

Sau khi về xe, cô lại ngồi yên thêm một tiếng trên xe, xác định hình như người đó đã bỏ đi, Phong Lăng mới lặng lẽ mở cửa xe, bước nhanh vào tòa nhà mình ở. Lúc đi tới phòng của mình, Phong Lăng lại nhìn ngó xung quanh, ngẩng đầu nhìn về phía camera giám sát an ninh hành lang luôn sáng đèn ở góc hành lang, suy nghĩ một chốc, cô mở cửa.

Tình trạng như bị ai đó theo dõi kéo dài khoảng ba ngày, lần nào cũng là lúc Phong Lăng đi từ bên ngoài về nhà, cô cảm thấy hình như có người đang nhìn mình từ phía sau ở dưới tầng, nhưng lại không tìm thấy người hay chiếc xe nào đáng nghi cả.

Ngày thứ ba, Phong Lăng dứt khoát quay người đi thẳng đến tất cả mọi nơi ở gần đây mà có thể có người đang lẩn trốn, bất kể là sau cái cây hay chỗ rẽ hoặc góc tối trong tòa nhà, hay trong một quán cà phê và bánh ngọt nhỏ ở bên dưới, có đủ các kiểu người đang ở đây nhưng họ đều chỉ đến mua bán hay ăn uống bình thường, không có ánh mắt theo dõi mà cô cảm thấy.

Từ sau khi đến Boston, cô không hề gây chuyện với ai, cũng không ai biết cô từng là ai, nên không hề có kẻ thù. Nếu nói thật sự cô đã đắc tội với ai, có lẽ cũng chỉ có đám người xã hội đen mà cô đã chặn lại giúp Trần Bắc Khuynh lúc trước, nhưng thời gian đã trôi qua rất lâu, nếu bọn họ có khả năng báo thù, chắc chắn không thể đợi đến một năm rưỡi sau.

Mấy hôm trước, huấn luyện viên trưởng còn bảo cô gần đây phải chú ý an toàn một chút, dẫu sao khi đó lúc lên sàn đấu, bộ trang phục màu đen cô mặc trên người quả thực quá gợi cảm. Cô không chỉ kiếm được nhiều tiền, vóc dáng lại đẹp như vậy, lúc đó chương trình còn được phát trên ti vi, rất nhiều người đều xem được, một khi có ai đó nhận ra cô, khả năng sẽ có kẻ có ý đồ bất chính với cô như đám lưu manh sàm sỡ trên tàu điện chẳng hạn, đương nhiên những tên yêu râu xanh bình thường không đánh lại được cô.

Nhưng người đang theo dõi cô bây giờ rõ ràng không phải là người bình thường.

Người này có thể đứng ngoài mọi sự đề phòng và thận trọng của cô, hơn nữa cô còn không thể tìm được dấu vết nào.

Bất kể là thân thủ hay độ nhạy bén, người này đều hơn cô.

Không hiểu sao có một ý nghĩ chợt nhảy lên trong đầu Phong Lăng, cô bỗng đanh mặt, không tìm kiếm nữa mà quay người bước nhanh vào trong.

Sau khi về nhà, cô bỏ túi xuống, sau đó đi đến trước cửa sổ nhìn ra ngoài, dưới tòa nhà vẫn là một khoảng vắng lặng, không hề có chiếc xe nào phóng đi từ chỗ nào đó, không gian yên tĩnh như thể ba ngày nay chỉ là tự cô suy nghĩ nhiều.

“Cộc cộc.”

Lúc Phong Lăng đang cởi áo khoác ngoài ra, chuẩn bị đi làm đồ ăn tối, cô đột nhiên nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Nghe thấy tiếng gõ cửa như có tiết tấu, người cô nổi hết da gà, Phong Lăng nhanh chóng nhìn về phía cánh cửa, sau đó lập tức đi ra.

Cách một cánh cửa, cô không biết người đứng bên ngoài là ai, chỉ lạnh lùng nhìn cánh cửa trước mặt, nghĩ tới tất cả khả năng, sau đó lại nghĩ tới thân thủ của đối phương hơn hẳn mình, ngoài người đó ra, thật sự cô không thể nghĩ ra còn ai có thể nhàm chán tới mức chạy đến đây theo dõi cô. Phong Lăng chợt mở mạnh cánh cửa, lạnh lùng nhìn ra bên ngoài.

Kết quả cô chỉ thấy một người đàn ông trung niên mặc bộ đồ lao động, đang cầm trong tay một chiếc hộp giấy đứng bên ngoài: “Xin chào, cô là cô Linh phải không? Đây là bưu phẩm chuyển phát nhanh của cô.”

Phong Lăng nhìn chiếc hộp trong tay ông ta, sau đó lại nhìn người đàn ông trước mặt: “Bác lên đây từ lúc nào? Tôi không nhớ mình có hàng gì cần chuyển phát nhanh.”.
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện