Hay là mình sống chung Chương 11 - Bạn Trai Vay Tiền

 

Tiền Phỉ nói: “Vấn đề là, bà gặp một thằng cha rất soi mói, mỗi ngày chỉ biết làm dáng không làm việc nhà, hận không thể mười đầu ngón tay không dính xuân thủy, nhưng vô cùng giỏi cãi nhau với bạn gái, bà vẫn luôn để tên đó vào mắt, hận không thể từ góc độ trực giác bao quát kéo xuống tận cùng để khinh bỉ, cảm thấy tên đó đúng là một cái bình hoa mà, thế nhưng mà bỗng nhiên có một ngày bà phát hiện, thì ra tên này không phải là một cái bình hoa , mà là một cái bình thần kỳ! Vẫn có thể từ bên trong bỗng nhiên xuất hiện mấy kỹ năng khiến cho người ta nhảy dựng lên!”

Diêu Tinh Tinh chẹp miệng hai cái, nói: “Tôi nghe hiểu rồi, bà bị tên thuê nhà kiêu ngạo kia kích thích đúng không? Khó có được đấy, năm đó Uông Nhược Hải dùng hết những lời nói khó nghe nhất như vậy kích thích bà đi học cao học, cũng chưa thể làm cho bà rời mông khỏi chăn dù chỉ nửa phân, thế mà bây giờ vì một tên khách thuê nho nhỏ lại khiến cho bà có động lực lớn như vậy?”

Tiền Phỉ chính trực, nghiêm nghị nói: “Đó là bởi vì năm đó Uông Nhược Hải là người một nhà, ở trước mặt người một nhà không cần giữ mặt mũi, anh ta thích nói cái gì thì nói, anh ta nói tôi lười tôi đồng ý, nói tôi không biết xấu hổ tôi nhận; Nhưng Lý Diệc Phi là người ngoài, ở trước mặt người ngoài, chúng ta là phụ nữ Trung Hoa anh hùng, chúng ta phải đấu tranh một chút. Cô dừng lại một chút, tức giận mắng Diêu Tinh Tinh: “Không đúng, tôi đã từng nói rồi cơ mà, về sau không nhắc đến Uông Nhược Hải nữa cơ mà!”

Diêu Tinh Tinh xin tha: “Được được được ! Về sau không đề cập tới nữa được rồi chứ! Tôi nói này không phải chứ sao bà giống như bị bệnh tâm thần thế, đang tán chuyện ngon lành tự nhiên phát bệnh rồi. Không đề cập đến Uông Nhược Hải thì nói về Hồ Tử Ninh đi, bà gần đây chung đụng với tên đó thế nào rồi? Tên kia vẫn luôn đề nghị ngủ cùng bà sao?”

Tiền Phỉ cười ha ha hai tiếng, tay để ở cổ họng nói: “Làm sao có thể nói ngủ là ngủ đâu? Người ta còn định trong đêm tân hôn dâng hiến những điều tốt đẹp nhất của mình cho anh chồng hưởng thụ thật tốt đấy!”

Diêu Tinh Tinh làm âm thanh nôn mửa: “Bà có thể có chút xấu hổ được không? Nói cứ như bà vẫn còn là một hoàng hoa khuê nữ mới lớn ý!”

Tiền Phỉ lại cùng cô nàng tán gẫu thêm hai câu, cúp điện thoại, ở cách vách bắt đầu có tiếng cãi nhau ầm ỹ, tập trung tinh thần coi xem có chuyện gì.

Tối ngày hôm sau, sau khi tan làm, Hồ Tử Ninh hẹn cô cùng đi ăn cơm và xem phim. Xem một bộ phim so với phim cấp 3 còn kích thích hơn rất nhiều lần, nhân vật nam nữ chính trên màn ảnh lớn sờ mó nhau đến chết đi sống lại cùng gặm nhau đến chết đi sống lại, thỉnh thoảng còn có tiếng xoẹt xoẹt xoẹt là tiếng nam chính xé quần áo của nữ chính. Hồ Tử Ninh coi bộ phim này xong có vẻ rất động tình, ra khỏi rạp chiếu phim anh ta vội đưa Tiền Phỉ đến góc tường cũng muốn chết đi sống lại với cô. Tiền Phỉ suy nghĩ một chút, lúc trước mấy lần cũng không để cho anh ta qua cửa hàm răng này, lần này cũng không thể giống như cô nàng quyết sống chết bảo vệ trinh tiết được, đành từ từ hé mở hàm răng.

Vì thế đầu lưỡi của Hồ Tử Ninh rất nhanh tiến vào quấn quít cùng cô.

Cô bị anh hôn đến có chút không thở được, nghiêng đầu né tránh anh ta.Hồ Tử Ninh có chút thở gấp, thì thầm hỏi cô: “Làm sao vậy Phỉ Phỉ?”

Tiền Phỉ cũng có chút thở gấp , lắc đầu: “Lấy hơi.”

Hồ Tử Ninh lôi kéo tay cô chạm xuống phía dưới của mình, “Phỉ Phỉ em xem anh sắp nghẹn đến phát điên rồi!”

Tiền Phỉ bị lôi kéo chạm phải một thứ gì đó đang cương lên. Cô cảm thấy giống như bị bỏng vội vàng rút tay về.

“Đừng như vậy, bị sẽ người khác nhìn thấy.” Mặt cô đỏ đến tận mang tai.

Hồ Tử Ninh làm bộ dạng cười có chút không đứng đắn: “Đêm nay đừng về nhà nữa, đến nhà anh, được không?” Anh ta ghé sát tai cô thổi một hơi nóng rát.

Tiền Phỉ muốn quỳ xuống lạy tên này. Vừa mới cách có mấy ngày, anh ta lại muốn ngủ cùng cô, cô chưa bao giờ biết được bộ dạng lớn lên của mình lại có tính kích dục như vậy.

Cô dùng lý do toàn bộ phụ nữ trên Trái Đất thường dùng để từ chối chuyện kia nhất, rầm rì nói cho Hồ Tử Ninh : “Dì cả của em đến rồi.”

Hồ Tử Ninh nhìn cô, trên gương mặt đẹp trai kia lúc trắng lúc đỏ, giống như là khó tin. Cuối cùng anh ta thở sâu, để cho gương mặt lúc trắng lúc đỏ khôi phục lại vẻ bình thường, “Được rồi , để anh đưa em về nhà nhé!”

Tiền Phỉ nhìn đồng hồ, chín giờ, thời gian còn sớm, vội nói với Hồ Tử Ninh: “Anh đưa em đến trạm tàu điện ngầm là được rồi!”

Hồ Tử Ninh nắm lấy tay cô đi về phía trạm tàu điện ngầm.

Rất nhanh đã đến trạm tàu điện ngầm, anh ta bỗng nhiên nói: “Phỉ Phỉ, anh có chuyện muốn nói vói em.”

Tiền Phỉ dừng lại, hỏi: “Chuyện gì vậy?”

Hồ Tử Ninh nói: “Là như thế này, bây giờ đang có một cơ hội, anh có một người bạn thân định mở một công ty mậu dịch(*), đồng ý cho anh góp cổ phần, muốn đăng kí tài chính cần năm mươi vạn, anh ta đó ba mươi lăm vạn còn anh đóng mười lăm vạn, nhưng lúc này trong tay anh chỉ có năm vạn. Phỉ Phỉ, em xem có thể cho anh mượn mười vạn được không? Em tin tưởng anh, đây là là một cuộc mua bán chỉ ăn lợi nhuận mà không cần lo bồi thường, bạn thân anh còn nói, chỉ cần ba tháng, có thể kiếm lại được tiền vốn.”

(*)Công ty mậu dịch: Công ty làm về lĩnh vực xuất nhập khẩu hàng hóa.

TIền Phỉ có chút khó xử nói: “Tử Ninh, em không lừa anh, bây giờ trong tay em chỉ có hai ngàn tệ!”

Ánh mắt Hồ Tử Ninh nhìn cô có chút khó hiểu: “Em làm trong dự án đầu hàng, tiền thưởng không phải là rất nhiều sao? Phỉ Phỉ, em phải tin tưởng anh, anh không phải người ngoài, chờ sau này kết hôn, tiền anh kiếm được còn không phải đều do em quản! Hai vợ chồng sống cùng nhau không thể không tin tưởng nhau được!”

Tiền Phỉ bị ánh mắt chân thành chờ đợi của anh ta nhìn chằm chăm khiến da đầu run lên, “Tử Ninh. Em thực sự không lừa anh! Tất cả tiền của em đều đã cầm đi mua nhà rồi! Thực xin lỗi Tử Ninh, không thể giúp được anh !”

Hồ Tử Ninh nhìn cô trong chốc lát, nhếch khóe miệng cười cười: “Không sao!” Sau đó đưa cô vào trạm tàu điện ngầm.

 

 

Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện