Huyền Kình từ bên ngoài đình viện đi tới. Thân ảnh lóe lên rồi xuất hiện bên người Huyền Donah. Trên lưng có một tấm áo choàng màu vàng. Bên hông là một cái dây lụa màu xanh da trời, khí độ bất phàm, lộ ra khí chất hoàng giả.
- Ca ca, huynh nói xem huyết mạch thực sự quan trọng như vậy sao?
Huyền Doanh ngẩng đầu, nhẹ nhàng nói. Bộ y phục màu xanh bao phủ bờ mông vểnh, cao vút dị thường. Hai chân thon dài, đôi ngọc thỏ nhô ra, đường cong vô cùng mê người.
- Đương nhiên. Huyết mạch chính là căn bản của Huyền Vũ hoàng tộc ta. Liên quan tới Yêu Hoàng khí, đương nhiên cực kỳ quan trọng. Chỉ tiếc chúng ta không thể so sánh với những vị tiền bối trong tộc.
Ánh mắt Huyền Kình giống như sao sáng, nhìn vào Huyền Doanh rồi nói:
- Ý muội muốn nói tới chuyện của Tiểu Long?
- Huyết mạch của Tiểu Long không tinh khiết thế nhưng Yêu Hoàng khí lại trên chúng ta. Điều này đại biểu cho việc gì ...
Huyền Doanh khẽ nói, nếu như nhìn kỹ vào đôi mắt đen nhánh của nàng còn có thể nhìn thấy quang mang màu lam nhàn nhạt, khí chất tuyệt đối cao quý.
- Muội muội, đây chẳng qua chỉ là một dị loại. Không phải toàn bộ. Dù sao người trong tộc đều khác người ngoài, thậm chí còn thông hôn với tộc bên cạnh. Yêu Hoàng khí cực thấp, nếu như lâu dài thì sẽ khiến cho Huyền Vũ Hoàng tộc chúng ta xuống dốc.
Huyền Kình nói.
- Huynh nói đúng, thế nhưng ....
Huyền Doanh muốn nói gì đó, thế nhưng trong lúc nhất thời cũng không biết nên nói gì cho tốt.
- Được rồi muội muội, đại ca hiểu rõ trong lòng muội suy nghĩ chuyện của Tiểu Long. Ngày đó muội đối với Lục Thiếu Du đã nhẹ tay một chút. Đối với Tiểu Long ta cũng đã nương tay. Dù sao cũng là huyết mạch của Nhị thúc, mặc kệ chúng ta có thừa nhận hay không, hắn còn là đường đệ của chúng ta. Chỉ là trước mặt tộc quy, vì đại cục, trong tộc không thể không làm như vậy.
Huyền Kình nói.
- Muội biết rồi.
Huyền Doanh nói.