Ma Đạo Tổ Sư Chương 90: Ngụ mị






Ôn Ninh vội vàng im bặt.

Trong tiếng mái chèo quạt nước đẩy thuyền, đầu Ngụy Vô Tiện đau như muốn nứt, hai mắt mở ra.

Toàn thân hắn đều dựa vào người Lam Vong Cơ, nhận ra nơi mình đặt thân đã không phải là Liên Hoa Ổ nữa, hồi lâu sau cũng vẫn chưa rõ ràng tình hình, cho đến khi trông thấy tay trái của Lam Vong Cơ – trên tay áo lấm chấm vết máu, cứ như một chuỗi hoa mai rơi trên nền tuyết trắng, bấy giờ mới nhớ chuyện gì đã xảy ra khi hắn tức đến ngất đi.

Mặt hắn thoáng cái biến thành thảm không nỡ nhìn, bỗng dưng ngồi dậy.

Lam Vong Cơ bước sang dìu, nhưng chứng ù tai của Ngụy Vô Tiện vẫn chưa sút giảm, trong ngực cũng hãy còn một mùi máu tanh ứ nghẹn, cực kỳ khó chịu. Hắn lo mình lại phun ra một búng máu lên trên người Lam Vong Cơ ưa sạch sẽ, cuống quít xua tay, xoay người qua một bên, vịn mép thuyền nhịn một lúc. Lam Vong Cơ biết bây giờ hắn không ổn, yên lặng không hỏi câu nào, đặt một tay lên lưng hắn, một luồng linh lực tinh tế ấm áp chuyển vào trong cơ thể hắn.

Đợi vị rỉ sắt trôi khỏi cổ họng, Ngụy Vô Tiện mới quay đầu, xua xua tay, xin Lam Vong Cơ rút tay lại.

Tĩnh tọa chốc lát, cuối cùng hắn thử lên tiếng thăm dò: "Hàm Quang Quân, chúng ta ra ngoài thế nào vậy?"

Mặt Ôn Ninh lập tức căng ra, ngưng mái chèo.

Lam Vong Cơ đúng là hết lòng tuân thủ hứa hẹn, không nhắc một chữ tới chuyện hắn phơi bày việc ra ngoài, nhưng cũng chẳng bịa chuyện dối gạt giải thích câu nào, chỉ là không nói gì cả. Thấy thế, Ngụy Vô Tiện liền mặc định cho rằng đã đánh một trận mới có thể thoát thân. Chẳng thế thì Giang Trừng tuyệt đối sẽ không dễ dàng thả bọn họ đi như vậy.

Ngụy Vô Tiện rút một tay ra xoa xoa ngực, dường như muốn xoa tan hơi khí tích tụ trong lồng ngực kia, hồi lâu sau, thở dài nói cứ như không nhả không vui vậy: "Thằng nhóc Giang Trừng ngu ngốc kia... Rõ là buồn cười!"

Đầu mày Lam Vong Cơ khẽ nhúc nhích, trầm giọng nói: "Đừng nhắc tới hắn."

Nghe ra giọng điệu y không vui, Ngụy Vô Tiện hơi ngẩn ra, lập tức nói: "Được, không nhắc tới hắn."

Đắn đo chốc lát, hắn lại nói: "À nè. Hàm Quang Quân, ngươi đừng để ý lời hắn nói nha."

"..." Lam Vong Cơ: "Câu nào."

Mí mắt Ngụy Vô Tiện giần giật: "Câu nào cũng thế. Tính tình của thằng nhóc đó từ bé đã vậy rồi, hễ cáu giận là nói không lựa lời, hết sức khó nghe, phong độ giáo dưỡng đều chẳng ngó ngàng. Chỉ cần có thể khiến người ta khó chịu, thứ bậy bạ gì hắn cũng tuôn ra mắng cho được. Nhiều năm rồi mà cũng vẫn không tiến bộ. Ngươi tuyệt đối đừng để trong lòng."

Hắn vừa nói, vừa âm thầm để ý vẻ mặt Lam Vong Cơ, trái tim chầm chậm chìm xuống.

Hắn vốn tưởng rằng, hoặc nên nói là mong đợi, Lam Vong Cơ sẽ không để bụng những từ đó, nhưng ngoài dự liệu là, vẻ mặt Lam Vong Cơ chẳng thể nào dễ coi.

Y chỉ gật đầu, nhưng ngay cả một tiếng "ừ" cũng không nói.

Xem ra, đối với mấy lời tệ hại Giang Trừng nói mới vừa rồi, Lam Vong Cơ còn khó chịu hơn cả hắn dự đoán. Có lẽ là y chỉ đơn giản không thích người là Giang Trừng, hoặc giả như... Y cực kỳ không tha thứ đối với việc bị mắng chửi vì chuyện như "lôi lôi kéo kéo", không biết chừng mực", "thứ không ra gì".

Nói cho cùng, gia huấn của danh môn thế gia Cô Tô Lam thị chính là "mẫu mực". Từ bé Lam Vong Cơ đã chịu sự gia giáo cực kỳ nghiêm khắc đoan chính.

Mấy ngày vừa qua, tuy hắn cảm thấy, Lam Vong Cơ hẳn rất là để ý tới mình, có hơi khang khác, nhưng chung quy không thấu rõ lòng người, không thể nào khẳng định: "Để ý" ấy rốt cuộc nặng bao nhiêu, "khác" ấy lại có phải là "khác" mà hắn nghĩ đến hay không.

Hay là chỉ có mỗi mình hắn mơ tưởng hão huyền, suy nghĩ một bên, tự tin quá mức.

Hắn chưa bao giờ cảm thấy tự tin là chuyện gì xấu, và cũng thường vì thế mà đắc ý khinh cuồng. Người đời truyền rằng Di Lăng lão tổ vui đùa nơi bụi hoa, lây nhiễm hương thơm, nhưng trên thực tế, hắn của ngày xưa tuyệt chưa từng trải qua tâm tình ấy, khó tránh khỏi cảm thấy hơi lúng ta lúng túng.

Thấy Lam Vong Cơ hồi lâu không trả lời, đoán không ra suy nghĩ của y, Ngụy Vô Tiện vốn định dùng mấy câu chọc cười mình am hiểu nhất để phỉnh cho qua. Nhưng lại sợ gượng ép chọc cười sẽ lâm vào thế lúng túng. Kẹt một lát, đột ngột nói: "Chúng ta đang tới nơi nào vậy?"

Tổ lái hơi gượng gạo, nhưng Lam Vong Cơ lại phối hợp tiếp lấy: "Ngươi muốn đi đâu."

Ngụy Vô Tiện sờ gáy, đáp: "... Tuỳ ý đi. Trôi tới đâu hay tới đó."

Chợt, hắn nhớ tới một chuyện rất quan trọng, úi một tiếng, nói: "Không được! Tụi mình không thể nào cứ thế này mà đi được!"

Hắn nói với Lam Vong Cơ: "Còn chưa biết an nguy của Trạch Vu Quân thế nào, cũng không biết đám người kia có thể lập ra cái gì như kế hoạch hay không, có cần chúng ta giúp một tay hay không. Ta thấy chúng ta nên trở về đi thôi."

Giang Trừng đúng là vấn đề lớn, nhưng cùng lắm lén thấy Giang Trừng thì đi đường vòng thôi. Ở nơi công khai hắn hẳn sẽ không trở mặt làm khó xử đâu.

Vậy mà Lam Vong Cơ lại nói: "Không cần thiết."

Ngẩn ra, Ngụy Vô Tiện hỏi: "Nhưng đại ca ngươi?"

Lam Vong Cơ cúi đầu liếc nhìn Tị Trần bên hông, nhạt giọng nói: "Tự chúng ta cũng có thể hành động."

Trầm mặc chốc lát, Ngụy Vô Tiện nói: "Cảm ơn."

Hắn biết, Lam Vong Cơ vốn muốn cùng hành động chung với Cô Tô Lam thị, thương nghị cứu Lam Hi Thần thế nào, bỗng dưng đổi ý, quá nửa là suy xét đến việc Ngụy Vô Tiện hiện giờ không muốn gặp lại Giang Trừng, bởi thế nên mới cám ơn. Sau khi nghe được tiếng "cám ơn" thứ hai trong tối nay, vẻ mặt Lam Vong Cơ chẳng những không có chiều hướng tốt lên, mà trái lại dường như còn cứng nhắc hơn.

Thấy thế, tim Ngụy Vô Tiện chợt lơ lửng, đưa tay ra định túm lấy y, thì đúng lúc này, Ôn Ninh nói: "Vậy, Ngụy công tử, Lam công tử, bây giờ để nó trôi đại à? Ta có nên chèo tiếp nữa không?"

Ngụy Vô Tiện: "Hả?!"

Hắn với Lam Vong Cơ đều ngồi đưa lưng về phía đuôi thuyền, vì vậy vẫn chưa thấy Ôn Ninh. Tự dưng có người lên tiếng ở đuôi thuyền, doạ hắn sợ đến độ sởn da đầu, ngoảnh lại nói với vẻ sợ hãi: "Sao ngươi lại ở đây?!"

Ôn Ninh ngước mặt, sững sờ trả lời: "Ta? Ta vẫn luôn ở đây mà."

Ngụy Vô Tiện: "Vậy sao lại không lên tiếng!?"

Ôn Ninh đáp: "Ta thấy công tử ngươi với Hàm Quang Quân đang nói chuyện, nên ta mới không..."

Ngụy Vô Tiện: "Vậy thì cũng phải lên tiếng chứ!"

Giơ mái chèo trong tay, Ôn Ninh giải thích: "Công tử, ta chèo thuyền suốt mà, vẫn luôn phát ra tiếng đó, ngươi không nghe thấy sao?"

Ngụy Vô Tiện đơ hồi lâu, không nói nổi một câu, cuối cùng, sang ngồi cạnh Lam Vong Cơ, xua tay nói với Ôn Ninh: "... Thôi bỏ đi, đừng chèo nữa. Nước sông nơi này chảy mạnh về đêm, không cần chèo cũng trôi mau lắm."

Hắn lớn lên ở Vân Mộng, từ nhỏ đã lăn lộn trong nước vùng này, đương nhiên hiểu rõ. Ôn Ninh nghe vậy đáp lời, đặt mái chèo xuống, câu nệ ngồi ở đuôi thuyền, cách xa hai người Lam Nguỵ chừng sáu thước.

Lúc đến Liên Hoa Ổ là giờ Dần, lăn lộn một phen, lúc này trời đã lờ mờ sáng, bầu trời trong xanh có trắng, phong cảnh hai bên bờ sông cuối cùng cũng lộ rõ hình dáng.

Quan sát bốn phía một phen, Ngụy Vô Tiện bỗng nói: "Ta đói bụng."

Lam Vong Cơ nhấc mắt nhìn sang.

Đương nhiên là Ngụy Vô Tiện không đói chút nào rồi, bởi cách đây không lâu hắn mới vừa ăn ba cái bánh ở trước sạp nhỏ ngay ngoài cửa lớn Liên Hoa Ổ mà. Nhưng Lam Vong Cơ chỉ ăn có một thôi. Hơn nữa, đó lại là món duy nhất y ăn trong gần hai ngày qua.

Bản thân Lam Vong Cơ đương nhiên tuyệt đối không tỏ ra gì cả, nhưng Ngụy Vô Tiện lại nhớ kỹ chuyện này, nhìn con đường mờ ảo xa xôi ngút ngàn phía trước, e là còn phải đi đường thuỷ một quãng thật dài nữa mới có thể gặp được thành trấn, mới có thể nghỉ ngơi ăn cơm.

Lam Vong Cơ trầm ngâm hỏi: "Cặp bờ?"

Ngụy Vô Tiện nói: "Trên bờ chung quanh đây đều không có ai, cơ mà ta biết một nơi có thể đi."
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện