Ma Đạo Tổ Sư Chương 96: Ngụ mị (thất)






Ngụy Vô Tiện phối hợp nói: "Cảm ơn."

Thế nhưng, Lam Vong Cơ lại thình lình rụt tay lại. Vung tay áo, một đống táo đều rớt hết ra ngoài, lăn lông lốc đầy đất. Ngụy Vô Tiện vội khom lưng nhặt, nhặt được mấy quả, nhặt không được nữa, bèn nói: "Ngươi coi ngươi kìa, lại quẳng đồ lung tung!"

Lam Vong Cơ: "Không cho."

Y cũng giật lại con gà mái Ngụy Vô Tiện đang kẹp dưới cánh tay trái luôn, mình thì mỗi tay ôm một con. Ngụy Vô Tiện túm phần đuôi dây buộc trán của y, kéo y trở lại, hỏi: "Ban nãy vẫn còn ổn mà, sao lại giận rồi?"

Lam Vong Cơ liếc mắt nhìn hắn, đáp: "Không được kéo."

Nghe vào, giọng điệu y chẳng chút vui vẻ, lại còn có ý cảnh cáo nữa chứ. Ngụy Vô Tiện bất giác buông lỏng tay. Lam Vong Cơ cúi đầu, dồn hai con gà mái đang sợ đến sững sờ vào tay trái, lúc này mới dành ra tay phải, sửa sang lại dây buộc trán với tóc tai của mình.

Ngụy Vô Tiện thầm nghĩ: "Hồi trước mình nghịch dây buộc của y cỡ nào y cũng chẳng cản, sao giờ lại giận thật rồi?"

Hắn cảm thấy rất cần phải bổ cứu một phen, chỉ chỉ con gà mái, nói: "Táo thì coi như xong, ngươi đưa cái này cho ta đi. Chẳng phải đã nói là cho ta hay sao?"

Lam Vong Cơ ngước mắt, như xem xét mà nhìn hắn. Ngụy Vô Tiện tha thiết nói: "Xin ngươi đó, ta thật sự rất muốn, cho ta đi mà."

Nghe tiếng, Lam Vong Cơ rũ mi. Một lát sau, mới cầm con gà mái lúc đầu đưa trả lại cho hắn. Ngụy Vô Tiện nhận lấy, móc một quả táo ra chà chà lên phần áo trước ngực, rộp rộp rộp cạp hơn phân nửa, hỏi: "Kế tiếp làm gì?"

Nếu y muốn chơi, vậy thì cùng chơi với y là xong.

Hai người đi tới trước một bức tường, Lam Vong Cơ nhìn chung quanh, xác định bốn phía không người, rút Tị Trần ở bên hông ra.

Xoẹt xoẹt xoẹt mấy đường sáng xanh loá mắt thoáng hiện, để lại trên vách tường một hàng chữ lớn. Ngụy Vô Tiện bước tới dòm thử, vậy mà lại viết bảy chữ to: "Lam Vong Cơ đến chơi nơi này."

"..."

Lam Vong Cơ thu Tị Trần về, thưởng thức kiệt tác của mình một thoáng. Cho dù là đang say, nét chữ Khải của y vẫn cứ ngay ngắn nghiêm trang vô cùng như cũ. Y dường như rất hài lòng, gật gật đầu, trầm ngâm chốc lát, lại giơ tay lên.

Lần này lại chẳng phải viết chữ, mà là vẽ vẽ. Mấy đường kiếm xẹt qua, hai bức vẽ hình người thu nhỏ đang hôn nhau xuất hiện trên vách tường.

Ngụy Vô Tiện vỗ lên trán mình một phát.

Trộm đồ, phá hoại, viết vẽ lung tung khắp nơi... Lần này hắn xác định: Lam Vong Cơ, thật sự là đang tái diễn những chuyện mà hắn nói đã từng trải qua. Tuyệt đối không sai, ngay cả nội dung vẽ bậy cũng gần giống luôn!

Nhưng những chuyện này đều là việc Ngụy Vô Tiện làm lúc mười hai mười ba tuổi mà!

Lam Vong Cơ càng vẽ càng hăng, vẽ hết một mặt tường vẫn chưa thôi, định sang mặt khác vẽ tiếp nữa. Nhìn nội dung y vẽ càng ngày càng dị, Ngụy Vô Tiện vừa thương Tị Trần, vừa nghĩ thầm: "Này thì phải xoá tên mà Lam Vong Cơ viết ở trên tường đi rồi, không thể để người ta biết là ai làm được. Không không không, nên xoá sạch cả tường đi thì hơn."

Tốn cả đống công sức, Ngụy Vô Tiện mới kéo Lam Vong Cơ về lại nhà trọ được.

Hắn ném hết hai con gà mái kia cho cô chủ, nói là lượm dọc đường, lên lầu, đóng cửa, xoay người. Ban nãy ở ngoài tối lờ mờ nhìn không kỹ, nhưng vào trong phòng rồi, đến gần ngọn đèn nhìn, chỉ thấy trên áo, trên mặt, trên tóc của Lam Vong Cơ đều dính lông gà, lá rụng, vôi tường trăng trắng, thật là mất hết cả hình tượng. Ngụy Vô Tiện vừa phủi phủi giúp y, vừa cười nói: "Bẩn thế này!"

Lam Vong Cơ nói: "Rửa mặt."

Lần đầu tiên khi y uống say, Ngụy Vô Tiện đã rửa mặt cho y, Lam Vong Cơ tỏ ra vô cùng thích, quả nhiên lần này lại chủ động yêu cầu. Ngụy Vô Tiện vốn cũng định rửa mặt cho y, nhưng cả người đã lăn lộn thành thế này, chỉ rửa sạch mặt thôi thì tuyệt đối không đủ. Ngụy Vô Tiện hỏi: "Nếu không thì tắm luôn cho ngươi nhé, sao nào?"

Nghe vậy, Lam Vong Cơ hơi trợn to hai mắt. Ngụy Vô Tiện cẩn thận nhìn vẻ mặt y, hỏi: "Có muốn không?"

Lam Vong Cơ lập tức gật đầu: "Được."

Ngụy Vô Tiện nghĩ thầm: "Lam Trạm quả nhiên ưa sạch sẽ. Mình chỉ đổ nước giùm y thôi, những chuyện khác thì để tự y làm. Thôi được rồi, cùng lắm là mình lau giùm y mấy cái. Mình sẽ không làm gì khác nữa đâu."

Tiểu nhị của nhà trọ đều là nữ, đương nhiên Ngụy Vô Tiện sẽ không để các nàng làm khuân vác quá phiền phức. Bởi thế, hắn dặn dò Lam Vong Cơ ngồi yên trong phòng xong, bản thân thì xuống dưới lầu đun nước, xách từng thùng từng thùng đi lên. Chuẩn bị nước tắm đầy đủ, thử độ ấm, xoay người định bảo Lam Vong Cơ cởi quần áo, vừa quay đầu, lại thấy Lam Vong Cơ đã tự giác cởi đồ sạch trơn.

(=)))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))))

Tuy là hắn đã sớm trông thấy cảnh Lam Vong Cơ tắm rửa trong suối nước lạnh ở Vân Thâm Bất Tri Xứ, nhưng khi đó tâm vô tạp niệm, lại thêm hơn phân nửa người của Lam Vong Cơ đều chìm trong nước, khoảng cách lại càng không gần như thế này. Này, lúc này tự nhiên trông thấy một Lam Vong Cơ thẳng thắn đối đãi...

Trong một thoáng, Ngụy Vô Tiện không biết là nên thuận theo bản tâm mà trắng trợn nhìn cho đã, hay là nên tỏ ra quân tử cho Lam Vong Cơ món gì đó che chắn mới tốt nữa.

Ngụy Vô Tiện bên này hãy còn chưa quyết định, Lam Vong Cơ ở đầu kia đã duỗi tay ra, muốn cởi đồ của hắn. Ngụy Vô Tiện vội nói: "Dừng lại dừng lại. Ta không tắm, thùng này chỉ đủ cho một người ngồi, ngươi tới đi."

Lam Vong Cơ hờ hững liếc nhìn thùng nước tắm, xác nhận đúng là nhét hai người không được, mới miễn cưỡng bỏ qua, chầm chậm mò vào trong thùng nước, từ từ chìm xuống, ngâm mình trong nước ấm. Ngụy Vô Tiện thì vén tay áo lên, bước tới cạnh thùng gỗ.

Da dẻ Lam Vong Cơ trắng nõn, tóc dài đen nhánh sáng bóng, mềm mại trôi nổi trên mặt nước, giữa hơi nước lượn lờ bốc hơi, tựa như một giai nhân xinh đẹp như băng tự tuyết. Ngụy Vô Tiện vừa cảm thấy tiếc - hẳn nên cho Lam Vong Cơ thêm ít cánh hoa gì đó để trôi trên nước, cảnh sắc sẽ càng đẹp hơn nữa, vừa cầm cái gáo gỗ trong thùng, múc lên một gáo nước nhỏ, tưới lên đầu y.

Bởi vì Lam Vong Cơ vẫn nhìn chằm chằm Ngụy Vô Tiện không chớp mắt, Ngụy Vô Tiện lo nước chảy vào mắt y sẽ khó chịu, nên nói: "Nhắm mắt lại."

Lam Vong Cơ không đếm xỉa tới hắn, Ngụy Vô Tiện đưa tay bịt mắt y lại, y liền để nửa mặt chìm vào trong nước, ùng ục thổi lên mấy cái bong bóng. Ngụy Vô Tiện cười ha ha, khẽ nhéo mặt y, nói: "Nhị ca ca, mấy tuổi rồi?"

Hắn cầm hộp bồ kết với khăn ở cạnh bên lên, xuôi theo mặt Lam Vong Cơ lau xuống dưới, lau lau, động tác bỗng ngưng bặt.

Mới vừa rồi Lam Vong Cơ tháo dây buộc trán với dây cột tóc ra, mái tóc đen tản mát che lấy người. Nhưng bây giờ, hắn giúp Lam Vong Cơ vén tóc đen ước nhẹp ra sau vai, rồi lau đến ngực, hơn ba mươi vết roi giới luật kia, và cả dấu ấn nơi ngực nữa, liền hiện ra rõ mồn một.

______________
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện