Trong thân thể nóng bỏng, toàn thân tản ra màu ửng đỏ sáng bóng, mỗi một tấc da giống như ngọc mịn. Tuyết gò ngạo nghễ đứng, dung nhan tuyệt mỹ, đường cong uyển chuyển, làn da non mềm hoàn mỹ, không chút tách rời, mị hoặc khiến người ta không chống đỡ được.
Tâm trí Thủy Nhược Vân bị mê thất, dưới tác dụng của Diễm Phấn, ít cần tới sự chủ động của Nghệ Phong, nàng đã có chút điên cuồng chủ động trước.
Mà ngay khi Nghệ Phong chờ đợi Thủy Nhược Vân áp chế, ánh mắt Thủy Nhược Vân vốn sương mù tràn ngập bỗng nhiên xuất hiện chút dứt khoát, giơ bàn tay lên, hung hăng đánh về phía của gáy của nàng.
Nghệ Phong kinh hãi, vội vàng dùng tay nắm chặt tay Thủy Nhược Vân.
Sự dứt khoát vừa rồi Thủy Nhược Vân vừa, rất nhanh lại bị dục hỏa bao trùm. Chẳng qua, bị Nghệ Phong nhanh chóng nắm chặt tay, dường như còn có một lực lượng hỗ trợ, muốn giãy dụ từ trong tay Nghệ Phong ra, một chưởng đánh ở phía sau gáy nàng.
Nghệ Phong thấy Thủy Nhược Vân lại dứt khoát muốn tự kết liệu, tất nhiên biết lực lượng này đến từ đâu. Sợ là việc này là do Thủy Nhược Vân còn lưu lại chút lý trí.
Tình hình như thế, thật ra lại khiến nhiệt khí của Nghệ Phong biến mất hơn phân nửa.
- Nàng dừng tay, ta giúp nàng xua tan dược lực!
Nghệ Phong hét lớn một tiếng vào tai Thủy Nhược Vân, nhưng lực trên tay Thủy Nhược Vân không hề giảm bớt.
Nghệ Phong cười khổ một tiếng. Lý trí cuối cùng của Thủy Nhược Vân, sợ sẽ là một lòng muốn tìm chết. Đấu khí từ trên người Nghệ Phong ầm ầm vọt ra, ngăn chặn sự điên cuồng của Thủy Nhược Vân.
Hắn nhánh chóng lấy kim châm từ trong nạp Linh giai ra. Chỉ một lát sau, dưới sự huy vũ của Nghệ Phong, kim châm cắm ở trên thân thể trơn bóng của Thủy Nhược Vân. Nghệ Phong bất đắc dĩ cười khổ. Phía dưới là thân thể đầy mị hoặc mà phải làm chuyện như vậy, thật sự là uổng phí tên gọi lãng tử trong hoa của hắn.
- Cô nàng, nếu sau khi bản thiếu gia cứu tỉnh nàng, nếu nàng không lấy thân báo đáp hoặc là ngủ cùng ta và vân vân. Sẽ bị sét đánh a!
Nghệ Phong thì thầm trong miệng, kim châm trong tay không hề chậm lại, nhanh chóng xuất hiện ở mấy khu vực trên người Thủy Nhược Vân.
Nghệ Phong thấy thế, không hề thư giãn, lúc này xua tan dược lực Linh Tán Phấn đã không có tác dụng. Chỉ có thể trực tiếp xua tan dược lực của Diễm Phấn. Loại dược lực của dược vật này, khó bị xua tan nhất. Cho dù Nghệ Phong là Y Sư thất giai cũng tương tự.
Hít một hơi thật sâu, đấu khí của Nghệ Phong chậm rãi vận chuyển tới trên ngón tay, sau đó hung hăng đặt trên da thịt trắng nõn của Thủy Nhược Vân, ngón tay bắt đầu chậm rãi di động trên thân thể kiều diễm của nàng, cảm giác làn da trắng mịn giống như tơ lụa, khiến Nghệ Phong lại có chút xao động.
Nghệ Phong nghĩ thầm, đối mặt với một nữ nhân liêu nhân đến cực điểm như vậy, sợ là không ai không muốn thử. Nam nhân như mình, cố nén nhiệt khí, giống như quân tử giúp nàng xua tan dược lực, quả thật là có một không hai.
Nghệ Phong càng ngày càng phát hiện, hắn chính là Liễu Hạ Huệ thời hiện đại, tuyệt đối là một đại quân tử. Nghệ Phong cảm thấy cần thiết phát cho mình một bằng khen quân tử.
Ngón tay không ngừng lướt qua trên thân thể Thủy Nhược Vân. Từng đạo hồng ngân hiện lên trên là da trắng nõn của Thủy Nhược Vân, đây là do bị Nghệ Phong càn quét tạo thành.
Nhưng sau khi Nghệ Phong lướt qua, hiệu quả cũng rất rõ ràng. Thủy Nhược Vân vốn đang điên cuồng đã dần dần bình tĩnh lại. Mị nhãn vốn đầy sương mù, đã bắt đầu tan biến.
Nghệ Phong thoáng thở phào nhẹ nhõm. Hắn tập trung toàn bộ tinh thần, đấu khí đảo qua trong cơ thể Thủy Nhược Vân, sau đó đảo trên người Thủy Nhược Vân, chốc lát xuất hiện mấy điểm đỏ, mấy điểm đỏ tập trung ở phần lồi ra mềm mại phía trên của Thủy Nhược Vân.
Theo thời gian trôi qua, bị Nghệ Phong ép tới mức điểm đỏ trên mặt càng lúc càng nhiều.
Thủy Nhược Vân dưới động tác này của Nghệ Phong, rốt cục ánh mắt đã khôi phục vẻ sáng ngời như mọi khi. Nghệ Phong nhìn nàng một cái, sợ nàng nói chuyện gì ngu xuẩn. Bởi vì nếu phân tâm như thế, những việc đã làm đều uổng công.
- Ngoan ngoãn nằm ở đây. Ta đang giúp nàng xua tan dược lực!
Thủy Nhược Vân nghe Nghệ Phong nói, cánh tay căng thẳng đã lỏng xuống. Tuy nhiên khi ánh mắt nàng chuyển dời đến thân hình lõa lồ của Nghệ Phong, bản thân nàng cũng giống như vậy. Ráng đỏ vốn biến mất lại tăng vọt lên. Ánh mắt biến ảo bất định. Nhưng chung quy không làm điều gì ngu ngốc. Điều này khiến Nghệ Phong vẫn đang đề phòng nàng thở phào nhẹ nhõm.
Nghệ Phong tập trung tinh thần, áp tay trên thân thể của nàng, sau đó bao trùm ở phần mềm mại phía trên của nàng. Mỗi lần Nghệ Phong bao trùm lên, Thủy Nhược Vân lại run rẩy một lần. Đối với nàng mà nói, cả đời cũng chưa từng trải qua chuyện như vậy.
Cũng không biết đã qua bao lâu, trán Nghệ Phong đã đầy mồ hôi, xua tan dược tính của loại dược vật này, Nghệ Phong tình nguyện đi chế luyện đan dược thất giai. Tuy rằng chế luyện đan dược thất giai cũng tiêu hao rất lớn, nhưng lại không phải chịu đựng sự tra tấn dụ hoặc không thuộc về mình.
Rốt cục, bàn tay Nghệ Phong áp lần cuối cùng trên chỗ mềm mại của Thủy Nhược Vân, một điểm đỏ tinh hồng xuất hiện. Đấu khí của Nghệ Phong mạnh mẽ bao trùm, sau đó hung hăng áp một cái, hét lớn một tiếng:
- Phá!
Ngay khi điểm đỏ tan biến, Thủy Nhược Vân run rẩy một chút, sau đó toàn thân cứng ngắc lại.
Nghệ Phong thấy Thủy Nhược Vân như thế, không khỏi cười khổ một tiếng. Ánh mắt Nghệ Phong lướt nhanh ở phía trên tay phải Thủy Nhược Vân. Lúc này Nghệ Phong mới phát hiện ở giữa cổ tay bên phải của nàng, lại có một điểm đỏ.
Mà điểm đỏ này khi Thủy Nhược Vân run rẩy, lại bắt đầu chậm rãi trở nên nhạt đi. Đến cuối cùng đã biến mất!
- Thủ Cung Sa?
Nghệ Phong kinh ngạc một tiếng. Thật sự không ngờ được trên người Thủy Nhược Vân điểm loại này. Càng thật sự không ngờ được, cho dù Nghệ Phong chưa làm bước cuối cùng với nàng, nhưng, Thủ Cung Sa lại biến mất.
Thủy Nhược Vân cũng phát hiện cảnh tượng này. Nhìn điểm đỏ trên cổ tay nàng biến mất, mặt nàng xám như tro tàn.
Cái này đại biểu cho Tsự thuần khiết của Tĩnh Vân Tông, nhưng lại biến mất? Nàng làm sao đối mặt được với sư tôn nàng, làm sao đối mặt với sư tổ của nàng, làm sao đối mặt với trên dưới Tĩnh Vân Tông.
- Thủy... Nhược Vân, thứ này chỉ là một ý nghĩa tượng trưng, không cần quá
để ý. Nếu nàng muốn, ta có thể dùng y thuật giúp nàng điểm một cái!
Nghệ Phong nhìn Thủy Nhược Vân nói.
Thủy Nhược Vân lắc đầu nói. Cái gì đã mất còn có thể trở về sao?
Thủy Nhược Vân nhìn về phía Nghệ Phong. Đây gần như là nàm tử đã lấy đi lần đầu tiên của mình. Hận không? Có lẽ hận! Ít nhất giờ phút này, mình có kiếm sẽ giết chết hắn, sau đó lấy chết cảm ơn Tĩnh Vân Tông.
Bỗng nhiên Thủy Nhược Vân đứng lên, không để ý tới thân thể lõa lồ của mình. Cứ đứng thẳng ở trước mặt Nghệ Phong, lấy từ bên trong nạp linh giới ra một bộ quần áo, không vui mừng không đau buồn mặc vào ngay trước mặt Nghệ Phong.
Nghệ Phong thấy Thủy Nhược Vân như thế, thoáng nhíu mày. Hắn cũng lấy ra một bộ quần áo. Chỉ một lát sau đã mặc lên thân thể hắn.
- Nếu nàng muốn chết! Ta cảm thấy nàng vẫn nên trở về thỉnh tội với sư tôn nàng! Không nên trốn tránh tự kết liễu!
Thủy Nhược Vân đang mặc quần áo, nghe Nghệ Phong nói, thân thể thoáng chấn động, ngay lập tức nhìn về phía Nghệ Phong nói:
- Lời Nghệ Phong sư huynh nói, Nhược Vân nhớ kỹ.
Nghệ Phong nghe Thủy Nhược Vân nói như thế, hắn dùng ngón tay đ-ng đ-ng vào cái mũi. Trên ngón tay còn có hương thơm trên người Thủy Nhược Vân.
- Thủ Cung Sa biến mất, nhưng không phải nàng mất đi cái gì, mà là cuối cùng nàng không thể chịu được. Hẳn là nàng hiểu không thể chịu được cái gì? Nếu nàng nguyện ý, ta có thể giúp nàng điểm lại, cam đoan không người nào biết được đã phát sinh điều gì.
Nghệ Phong thản nhiên nói.
Thủy Nhược Vân nghe Nghệ Phong nói, trên mặt lại có thêm vầng mây đỏ, nhưng lập tức biến mất không còn một mảnh. Mặt nàng không chút thay đổi nói:
- Không cần, Nhược Vân không muốn lừa sư tôn!
- Tùy nàng!
Nghệ Phong không thể nói gì. Tuy rằng nữ nhân này quả thật mỹ lệ, nhưng bộ dạng nàng như vậy, khiến Nghệ Phong cảm thấy có chút phiền toái.
Mình khó có khi nào làm quân tử như vậy, khó có khi nào muốn giúp nàng một lần. Vậy mà nàng còn không cảm kích. Nếu phân chia rõ ràng, mình là người Thánh Tông, bọn họ Tĩnh Vân Tông là đối thủ một mất một còn.
Thủy Nhược Vân không ở lại trong phòng, khi Nghệ Phong xua tan dược lực của Diễm Phấn, đồng thời dược lực của Linh Tán Phấn cũng gần như biến mất. Thủy Nhược Vân chớp động thân ảnh, lăng không bay như tên bắn về một phương hướng.
Mà ngay khi Thủy Nhược Vân rời khỏi, Thi Đại Nhi đứng ở một góc khuất, không khỏi nói thầm:
- Phong ca ca tìm nàng để làm gì. Hình như quần áo trên người nàng lúc đi vào và khi đi ra không giống. Chẳng lẽ nàng và Phong ca ca...
Trong lòng Thi Đại Nhi nghĩ ra một loại khả năng, liền lập tức tự nở nụ cười. Nàng hiểu rất rõ Thủy Nhược Vân, không ai hiểu rõ kẻ địch bằng nàng. Bằng không nàng không có khả năng khiến Thủy Nhược Vân uống cạn chén rượu kia.
Với tính cách của Thủy Nhược Vân, nếu muốn nàng và Nghệ Phong phát sinh loại quan hệ này, gần như bằng giết nàng.
Đương nhiên, dù thế nào Thi Đại Nhi cũng không tưởng tượng được, chén rượu của nàng lại phát sinh loại hiệu quả kia. Tuy rằng Nghệ Phong không ăn Thủy Nhược Vân, những đã làm Thủ Cung Sa của người ta biến mất.
- Không được! Thủy Nhược Vân đi. Vậy chẳng phải Phong ca ca sẽ tới tìm ta sao?
Rốt cục Thi Đại Nhi kịp phản ứng. Thân ảnh chớp động đang muốn rời khỏi. Nhưng nàng vừa di động thân ảnh, một câu thản nhiên chợt vọng tới tai Thi Đại Nhi.
- Nha đầu, nhìn kịch đủ rồi chứ?
Thân ảnh Thi Đại Nhi chợt cứng đờ. Nàng hiểu rất rõ hiện giờ đã không chạy được nữa, Thi Đại Nhi quay đầu, nhìn Nghệ Phong cười khanh khách:
- Đại Nhi đang chờ Phong ca ca thôi.
Nhìn nữ nhân trước mặt với dung nhan mị hoặc và thanh thuần đầy mâu thuẫn dung hợp cùng một chỗ, Nghệ Phong lắc mình về phía trước, ôm lấy eo thon của Thi Đại Nhi. Eo thon co giãn, khiến tay Nghệ Phong không khỏi nắm thật chặt.
Thi Đại Nhi thấy Nghệ Phong làm như thế, trên mặt chợt hiện lên chút đỏ ửng, nhưng vẫn thuận theo dựa đầu vào trong lòng Nghệ Phong. Nghệ Phong ôm Thi Đại Nhi lắc mình vào phòng. Những mảnh quần áo rách nát đã bị Nghệ Phong thu dọn sạch sẽ.
Thi Đại Nhi thấy Nghệ Phong ôm nàng trực tiếp lên giường, thân thể của nàng thoáng có chút run rẩy. Một ráng đỏ từ bên tai chỗ bắt đầu lan tràn. Chỉ một lát sau đã lan tràn đến toàn bộ khuôn mặt. Thi Đại Nhi cảm giác toàn thân thoáng có chút nóng lên.
Thi Đại Nhi dựa vào ngực Nghệ Phong, hít một hơi thật sâu, vươn đôi tay trắng nõn, cởi quần áo trên người ra.
"Nếu hắn muốn, vậy cho hắn đi!"
- Nàng làm gì vậy?
Nghệ Phong thấy Thi Đại Nhi như thế, hắn chặn tay Thi Đại Nhi, lắc đầu nói:
- Đừng quá háo sắc. Hôm nay ta chỉ muốn ôm nàng ngủ.
Thi Đại Nhi hơi sửng sốt, chuyển động đôi mắt còn nói rất nghiêm túc:
- Nếu Phong ca ca muốn, không cần quan tâm tới Đại Nhi.
Nghệ Phong nghe Thi Đại Nhi nói, cảm động tới mức rối tinh rối mù, hung hăng kéo Thi Đại Nhi vào trong lòng, nói bên tai Thi Đại Nhi:
- Lần sau đi, hôm nay ta chỉ tính ôm nàng ngủ.
- Phong ca ca sợ sư tôn sao? Sư tôn có vấn đề gì, Đại Nhi sẽ giúp Phong ca ca ngăn cản.
Thi Đại Nhi đã hạ quyết tâm, vậy làm việc nghĩa không được chùn bước. Chỉ cần Phong ca ca của nàng vui vẻ, vậy bảo nàng thế nào cũng được. Chỉ vì một câu của hắn: "Ai động vào nàng, ta giết kẻ ấy!"
Nghệ Phong nghe Thi Đại Nhi nói, không khỏi bật cười:
- Nàng thật sự cho rằng ta sợ sư tôn nàng? Đừng nói sư tôn nàng không ở đây, cho dù ở đây. Ách, ở đây đương nhiên là ta chạy được bao xa thì chạy bấy xa. Nhưng không ở đây thì, ha ha, bất kể nàng làm gì, tất cả chờ làm xong nói sau.
Thi Đại Nhi nghe Nghệ Phong nói như thế, nàng càng thêm nghi hoặc. Đây hoàn toàn không giống tác phong của Nghệ Phong. Nếu hắn cái gì cũng không sợ, vậy hắn biến thành ngây thơ như vậy từ lúc nào?
Thi Đại Nhi nghi hoặc nhìn Nghệ Phong, kinh ngạc phát hiện Nghệ Phong lại nhắm mắt, không bao lâu sau, Thi Đại Nhi liền nghe thấy hơi thở đều đặn của Nghệ Phong.
Điều này khiến Thi Đại Nhi hơi ngạc nhiên, nhìn Nghệ Phong nằm xuống liền ngủ như chết. Rốt cục nàng hiểu được vì sao Phong ca ca của nàng biến thành quân tử. Không phải bản tính thay đổi, mà là hắn không kiên trì được?
Thi Đại Nhi không khỏi tò mò. Sau khi Nghệ Phong chiến với hai người Phong Khiếu xong, tuy rằng nàng cũng thấy Nghệ Phong mỏi mệt và suy yếu, nhưng khi ngồi cùng một chỗ với Nghệ Phong, Thi Đại Nhi thấy Nghệ Phong chậm rãi hồi phục lại, tốc độ khôi phục này khiến nàng có chút kinh ngạc.
Nhưng, lúc này Nghệ Phong lại mệt mỏi nhắm mắt liền ngủ. Thi Đại Nhi không khỏi nghi ngờ, Nghệ Phong và Thủy Nhược Vân ở phòng đã làm gì? Chẳng lẽ Phong ca ca và Thủy Nhược Vân thật sự làm chuyện tiêu tốn thể lực? Nhưng nếu làm, cũng không đến mức suy yếu như vậy, thời gian ngắn như vậy.
Nếu lúc này Nghệ Phong đang ngủ say biết Thi Đại Nhi suy nghĩ gì, sợ là sẽ đánh vào mông Thi Đại Nhi một cái.
Tuy rằng Lăng Thần Quyết cường hãn, nhưng hôm nay Nghệ Phong lại tiêu hao quá lợi hại. Trước thi triển Lam Liên Hóa Hồng Quyết đã khiến hồn lực tiêu hao gần hết, tuy rằng dựa vào Lăng Thần Quyết có thể khôi phục cực nhanh. Nhưng Thủy Nhược Vân xuất hiện tình huống, cho dù là Nghệ Phong có tinh thần lực nhiều hơn nữa cũng ăn không tiêu, tiêu hao rất ác liệt.
Tình hình như thế, Nghệ Phong ngã xuống giường liền ngủ, đương nhiên, so với việc ngủ một mình lạnh như băng trên giường, tất nhiên Nghệ Phong lựa chọn ôm một người ngủ. Đây cũng là lý do vì sao Nghệ Phong phải lãng phí khí lực ôm lấy Thi Đại Nhi.
Thi Đại Nhi ghé vào ngực Nghệ Phong, nghe nhịp tim Nghệ Phong vững vàng, Thi Đại Nhi dùng khuôn mặt trơn mềm cọ lên ngực hắn vài cái. Tuy nhiên quần áo thô ráp khiến Thi Đại Nhi nhíu mày.
Thi Đại Nhi suy nghĩ một chút, sắc mặt bỗng nhiên trở nên có chút đỏ bừng, nàng hờn dỗi thoáng nhìn về phía Nghệ Phong thì thào lẩm bẩm:
- Tiện nghi ngươi!
Nàng vươn tay nhỏ mềm nhẵn, cởi bỏ y bào của Nghệ Phong, sau đó thoáng dừng một chút, vẻ hồng nhuận trên mặt càng nồng hậu, thò tay xuống bên hông thoáng động, quần áo của nàng cũng mở ra.
Thi Đại Nhi kéo chăn bên cạnh, đắp lên người nàng và Nghệ Phong. Một bộ quần áo từ trong chăn bay ra, rơi đúng vào giá treo áo bên giường.
- Như vậy, hẳn là ngươi có thể ngủ thoải mái hơn một chút!
Thi Đại Nhi mở to cặp mắt với thu ba lưu chuyển, có chút mê luyến nhìn khuôn mặt Nghệ Phong. Lúc này Nghệ Phong đã chìm vào giấc ngủ, càng giống một đứa trẻ không có cảm giác an toàn.
Thi Đại Nhi dùng tay chạm nhẹ ở trên mặt Nghệ Phong một cái, cười khanh khách:
- Phong ca ca, đây chính là ngươi muốn làm quân tử. Đến lúc đó đừng quái Đại Nhi.
Lúc này, Nghệ Phong ngủ chẳng khác gì đã chết. Nghệ Phong chưa từng tiêu hao hồn lực lớn như vậy. Cho dù là khi thi triển Phệ Linh Nộ Bạo cũng không cảm thấy mỏi mệt như vậy.
Mỏi mệt chỉ muốn đặt mình xuống là nhắm mắt lại. Trên thực tế Nghệ Phong đã làm như vậy.
May mắn chính là, Lăng Thần Quyết của Nghệ Phong đã tự hành vận chuyển, so với người thường khôi phục nhanh hơn gấp nhiều lần.
Khi Nghệ Phong lại mở to mắt, đã là giữa trưa ngày hôm sau. Có thể thấy, để xua tan dược lực cho Thủy Nhược Vân, hắn đã tiêu hao nghiêm trọng tới mức nào.
Chẳng qua, khi Nghệ Phong ngửi thấy hương thơm bên trong chăn, đã thấy trong chăn trống rỗng, hắn không nhịn được cười khổ một tiếng.
- Mẹ nó, lại để tiểu ma nữ kia chạy thoát.
Trong lòng Nghệ Phong hận, thầm nghĩ lúc này hẳn là tiểu ma nữ đang cười trộm cùng với khinh bỉ mình. Nghệ Phong cảm thấy, hắn rất cần thiết đòi lại mặt mũi này.
Quay đầu nhìn phía trên đầu giường, một tấm khăn trắng tinh ở phía trên.
Nghệ Phong cầm lấy xem. Trên tấm khăn có mấy chữ rất đẹp.
- Phong ca ca, Đại Nhi sớm hay muộn sẽ là của ca ca. Hi hi, đừng nóng vội a! Còn nữa, ta nhất định sẽ vượt qua nàng!
Những lời này, khiến Nghệ Phong lắc đầu, trong lòng không khỏi nhớ tới Tần Y. Cũng không biết hàn độc của nàng thế nào?
- Xem ra, hẳn là nên thu thập Kim Ưng Tông, làm sính lễ đưa tới Tần gia trước. Nhưng, thực lực chung quy vẫn hơi thấp một chút.