Thần Ấn Vương Tọa Chương 284: Thiên nhân hợp nhất

Chương 284: Thiên nhân hợp nhất

Ngõa Sa Khắc chần chờ một chút, nói.

"Không phải không thể lại lần nữa thi triển Đại Dự Ngôn Thuật. Nhưng sức sống của ta có lẽ sẽ theo đó đi đến tận cùng. Cùng lúc đó, ta không thể trực tiếp tiên tri Long Hạo Thần, chỉ có thể đoán trước tương lai của ma tộc chúng ta."

Tuy y không nói tiếp nhưng gần như từ chối.

Ma Thần Hoàng xua tay nói.

"Tam đệ, đừng nghe A Bảo nói lung tung. Nếu ngươi có thể khẳng định số mệnh ma tộc chúng ta đã thay đổi thì không cần tiên tri cái gì nữa. Nhưng việc này chúng ta vẫn nên điều tra rõ, xem coi nhân loại rốt cuộc có mục đích gì."

A Bảo trầm giọng nói.

"Phụ hoàng, không biết vì sao, ta cứ có dự cảm Long Hạo Thần thật sự không chết."

Ma Thần Hoàng trầm sắc mặt.

"Đủ rồi, đừng tự cho là đúng! Ngươi không phải là tam thúc của ngươi, biết cái gì là tiên tri?"

A Bảo sắc mặt hơi biến đổi nhưng không tiếp tục tranh cãi.

Hoàng Thước đúng dịp lên tiếng.

"Bệ hạ, vậy ta lập tức điều tra mục đích và tình hình Thánh Điện Đại Tái."

"Ừm." Ma Thần Hoàng gật đầu, nói với Tinh Ma Thần Ngõa Sa Khắc. "Tam đệ, ngươi cũng trở về đi."

"Vâng." Ngõa Sa Khắc cung kính đáp một tiếng, cùng Hoàng Thước rời đi.

Ma Thần Hoàng chậm rãi đứng dậy, liếc A Bảo, trầm giọng nói.

"Ngươi phải nhớ kỹ, dù trong lòng có nghi hoặc cũng không cần nói ra hết. Đặc biệt là đối với Nguyệt Ma Thần, Tinh Ma Thần phải có sự tôn trọng."

A Bảo đứng dậy đi tới bên cạnh Ma Thần Hoàng.

"Phụ hoàng, lấy tu vi của người, xem như là các ma tộc thêm vào cũng không thể sánh bằng, sao cần phải…"

Ma Thần Hoàng hừ lạnh một tiếng, nói.

"Ngươi biết cái gì? Chờ khi ta để ngươi tiếp nhận ngôi vị Ma Thần Hoàng thì tất nhiên sẽ cho ngươi biết. Ngươi chỉ cần biết là, đối với ma tộc chúng ta, bất cứ một ma thần nào đều rất quan trọng, thế là đủ rồi. Đặc biệt là Nguyệt Ma Thần, Tinh Ma Thần, chỉ hai người kia có độ ăn ý cao với ta, khi gặp phải chuyện lớn có đủ lực lượng giữ ổn định. Tốt lắm, bắt đầu từ ngày mai ta phải bế quan, các việc trong Ma Hoàng cung đều giao cho ngươi. Đúng rồi, để ngươi điều tra tình hình của Nguyệt Dạ có tin tức gì không?"

A Bảo lắc đầu, nói.

"Còn chưa có, Nguyệt Dạ đã mất tích nhiều năm, chưa từng xuất hiện một chút tung tích. Nhưng ta tra được trong ma tộc chúng ta xuất hiện thanh âm không hài hòa ngày càng nhiều. Theo tin tức từ nội tuyến, dường như họ có tổ chức gì đó, đang không ngừng tích góp lực lượng. Nhưng tổ chức của họ rất nghiêm ngặt, che giấu rất sâu, ta còn chưa tra ra."

Phong Tú lạnh lùng cười.

"Trò hề mà thôi, không có gì phải sợ. Chuyện này không cần ngươi quá mức chú ý, tu luyện quan trọng hơn. Vài năm nay phụ hoàng đều nhìn thấy ngươi cố gắng tăng thực lực. Đợi lần này ta bế quan xong, sẽ đem càng nhiều việc cho ngươi xử lý. Phụ hoàng hứa với ngươi, chỉ cần tu vi của ngươi vượt qua Nguyệt Ma Thần thì sẽ truyền vị Ma Thần Hoàng cho ngươi."

Ánh mắt A Bảo đông lại, cúi đầu nói.

"Phụ hoàng tuổi còn trẻ trung, tộc ta còn cần người lãnh đạo."

Phong Tú nhàn nhạt nói.

"Ở trước mặt ta ngươi không cần che giấu cái gì, hiện giờ ngươi giống như ta năm đó. Ngươi cũng xuống đi. Nhớ kỹ, khi ta bế quan, bất cứ chuyện gì cũng không được quấy nhiễu ta, hiểu chưa?"

"Vâng." A Bảo đáp một tiếng, xoay người đi.

Nhìn bóng lưng y đi xa, Ma Thần Hoàng cười lạnh.

"Con ruột thì sao? Trước quyền lực tất cả đều là hư ảo." Nói đến đây, trong đầu y đột nhiên hiện ra khuôn mặt anh tuấn tràn ngập khí chất quang minh, có chút thất thần, thì thào. "Con trai, ngươi thật sự không chết sao?"

………….

Trong lúc Ma Thần Hoàng rối rắm Long Hạo Thần còn sống hay không, thì hắn dẫn theo đồng bạn đi tới chỗ có tổng điện Kỵ Sĩ Thánh Điện, Ngự Long quan.

Hùng quan gần ngay trước mắt, tâm tình Long Hạo Thần không thể kiềm nén trở nên kích động. Rốt cuộc hắn đã trở lại! Chẳng những có thể gặp mẫu thân, cũng có thể trông thấy phụ thân lâu không gặp! Từ khi đó chia cách phụ thân, đã qua mười mấy năm.

Năm đó khi hắn chính mắt thấy phụ thân thi triển Mạt Thế và Sát Phạt Thần Ấn vương tọa thì đã quyết chí trở thành một Thần Ấn kỵ sĩ. Hơn mười năm sau, hôm nay, khi hắn sắp trùng phùng với phụ thân cũng là lúc hắn phải được Thần Ấn vương tọa thừa nhận.

Thu lại sáu cánh sau lưng, Long Hạo Thần dẫn đầu đáp xuống Ngự Long quan. Có lẽ bởi vì nhớ nhung phụ thân mười mấy năm qua, trong lúc đáp xuống hắn kiềm không được ngửa đầu cất tiếng hú dài.

Mấy cường giả khác cùng quay về Kỵ Sĩ Thánh Điện, và thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi cố ý đi ở đằng sau hắn. Bây giờ Long Hạo Thần không chỉ có địa vị cực kỳ quan trọng tại Kỵ Sĩ Thánh Điện, còn là chủ tịch tân Liên Bang. Dù tuổi hắn không lớn nhưng hắn đã dùng thực lực của mình chinh phục các kỵ sĩ.

Tiếng huýt sáo sang sảng ngày càng sục sôi, không chói tai, cho người cảm giác vui sướng tận đáy lòng phóng thích hết ra ngoài. Long Hạo Thần thu lại sáu cánh, chớp mắt đã đến đầu tường Ngự Long quan.

Trước khi họ trở về đã sớm truyền tin về Kỵ Sĩ Thánh Điện. Lúc này, trên đầu tường Kỵ Sĩ Thánh Điện đứng đầy kỵ sĩ mặc nhung trang. Đối với việc Long Hạo Thần đáp xuống, tất cả đều dùng động tác tiêu chuẩn đều nhịp cung kính hành lễ với chủ tịch mới nhậm chức tân Liên Bang rơi từ trên trời xuống.

Đứng vị trí chính giữa đầu tường Ngự Long quan, là một người đàn ông vóc dáng cao to, khuôn mặt tuấn tú mà cương nghị, vai rộng, ánh mắt vô cùng sắc bén. Khi y thấy bóng dáng vàng rơi từ trên trời xuống thì ánh mắt biến mơ hồ.

"Hạo Thần!"

Bóng dáng vàng đáp xuống lập tức lao vào ngực y, hai người ôm chặt nhau.

"Phụ thân." Giọng Long Hạo Thần run rẩy, thậm chí thanh âm đều biến dạng.

Đối với bất cứ người đàn ông nào, khi họ còn là thiếu niên thì phụ thần gân như là thần tượng của họ. Huống chi phụ thân của Long Hạo Thần là người nào? Y là người ở hữu Mạt Thế và Sát Phạt Thần Ấn vương tọa, Phán Xét và Thẩm Phán Thần Ấn kỵ sĩ Kỵ Sĩ Thánh Điện, Long Tinh Vũ! Chân chính nhân tài kiệt suất đương đại, Trừng Giới kỵ sĩ siêu mạnh.

Phụ thân luôn là niềm kiêu hãnh trong lòng Long Hạo Thần. Sâu trong đáy lòng hắn, bóng lưng cao to của phụ thân luôn là mục tiêu và động lực để hắn chạy theo. Hắn làm tất cả cố gắng đa phần là vì chứng minh chính mình với phụ thân. Cho dù mười mấy năm sau, ngày hôm nay, khi hắn lần nữa gặp phụ thân thì tình cảm sùng bái đó chớp mắt dâng trào, khiến chủ tịch mới nhậm chức tân Liên Bang kiềm không được tuôn trào nước mắt.

Dáng người của Long Hạo Thần không nhỏ gầy hơn phụ thân chút nào. Hai phụ tử cùng là cao to, cùng là kiêu ngạo trụ cột của Kỵ Sĩ Thánh Điện. Tất cả kỵ sĩ dều cung kính hành lễ với họ. Thêm vào Long Thiên Ấn xa tại Thánh thành, ba đời ông cháu Long gia đều là nhân tài ưu tú nhất Kỵ Sĩ Thánh Điện, Long gia có thể nói là gia tộc có quyền thế nhất Kỵ Sĩ Thánh Điện. Mặc dù họ chưa từng để ý điều này, nhưng trong lòng các kỵ sĩ, đặc biệt là kỵ sĩ tuổi trẻ, thì họ chính là thần tượng không gì sánh kịp.

Cảm nhận được cảm xúc kích động của Long Hạo Thần, Long Tinh Vũ cũng thật lâu không thể kiềm chế. So với Long Hạo Thần đơn thuần kích động, ánh mắt của y phức tạp rất nhiều. Đôi tay bình thường vô cùng vững chắc giờ đây nhẹ run rẩy, không ngừng gọi tên Long Hạo Thần.

"Hạo Thần, Hạo Thần, cha xin lỗi con, cha không bảo vệ con thật tốt."

"Cha, xin đừng nói vậy! Con là con của cha, nếu như không có cha dạy bảo thì đã không có con của ngày hôm nay. Bây giờ con đã lớn, nên đổi lại con đến bảo vệ cha và mẹ mới đúng."

Long Tinh Vũ hít sâu, mạnh hất nước mắt trên mặt, đột nhiên như quyết định điều gì, ánh mắt kiên định nhìn chăm chú vào Long Hạo Thần, nói.

"Con trai, mặc kệ trước kia xảy ra điều gì, con đều là con trai của Long Tinh Vũ ta, là con trai duy nhất của Long Tinh Vũ. Từ nay về sau, ai muốn tổn thương con thì phải đạp qua xác cha!"

Y nói những lời này chém đinh chặt sắt, tựa như đang thuyết phục điều gì.

Nhìn đôi mắt phụ thân ướt nước, nhìn hai lũ sợi tóc màu xám ở thái dương, nước mắt Long Hạo Thần lần nữa tràn mi. Hắn đang kích động, không cảm nhận được trong giọng nói phụ thân sự kiên định kia ẩn chứa thống khổ. Hắn chỉ cảm thấy mười mấy năm ngắn ngủi, phu thân có tu vi cao đến cấp chín mà lại già đi rất nhiều, thoạt nhìn không trẻ hơn ông nội bao nhiêu. Lấy tu vi cấp chín của y vốn không nên già như vậy mới đúng. Có thể tưởng tượng, mười mấy năm qua phụ thân trải qua không êm ả gì.

Long Tinh Vũ hít sâu, miễn cưỡng ổn định cảm xúc, trên mặt lộ ý cười, đột nhiên nắm đấm phải vỗ ngực trái, cao giọng nói.

"Điện chủ Kỵ Sĩ Thánh Điện Long Tinh Vũ kính chào chủ tịch Liên Bang!"

Long Hạo Thần ngẩn ra một lát mới như nhận ra cái gì. Về mặt thân phận thì mình đã không còn là thiếu niên mười mấy năm trước đi theo phụ thân, giãy dụa trong huấn luyện địa ngục của phụ thân, mà là đại biểu nhân loại, đại biểu Liên Bang nhân loại, chủ tịch Liên Bang đời thứ nhất.

Nắm đấm phải vững vàng vỗ lồng ngực phát ra tiếng *bốp*, Long Hạo Thần không nói nên lời.

Lúc này, các thành viên Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi, và các cường giả Kỵ Sĩ Thánh Điện lần lượt đáp xuống thành. Có Long Tinh Vũ chủ trì, vì những kỵ sĩ khải hoàn trở về tổ chức nghi thức hoan nghênh trang trọng tại Ngự Long quan.

Thánh Điện Đại Tái, người chiến thắng cuối cùng tuy là Săn Ma Đoàn Quang Chi Thần Hi, nhưng trong Lục Đại Thánh Điện vốn có, thu hoạch lợi ích nhiều nhất không thể nghi ngờ chính Kỵ Sĩ Thánh Điện!

Lý Chính Trực dẫn dắt Ma Pháp Thánh Điện trùng kích rốt cuộc vẫn không thể sinh ra hiệu quả. Dù Long Hạo Thần và đồng bạn không xuất hiện, thắng lợi cuối cùng vẫn chỉ thuộc về Kỵ Sĩ Thánh Điện có nội tình thâm sâu.

Sau khi kết thúc nghi thức hoan nghênh trang trọng, Long Tinh Vũ và Long Hạo Thần đi gặp mẫu thân. Một nhà ba người rốt cuộc đoàn tụ sau hơn mười năm. Không, nên nói là một nhà bốn người mới đúng, đi cùng Long Hạo Thần còn có một phần không thể tách khỏi sinh mệnh hắn, tình yêu trong lòng hắn, Thải Nhi.

Đối với Thải Nhi thì Bạch Nguyệt rất là vừa lòng. Đặc biệt là Thải Nhi đã hồi phục ký ức. Nàng không còn là Luân Hồi Thánh Nữ lạnh lùng trước kia, bộ dạng ngoan ngoãn nghe lời trước mặt phụ mẫu Long Hạo Thần, khiến Long Tinh Vũ và Bạch Nguyệt vừa rơi lệ trên mặt tràn đầy nụ cười hạnh phúc.

Nhìn con trai trước mặt, con dâu tương lai và cả thê tử, Long Tinh Vũ đột nhiên quay đầu đi, lần nữa xoa nước mắt trên mặt. Đôi tay y bất giác siết chặt, nắm đấm phải dùng sức vỗ ngực, đưa lưng với ba người Long Hạo Thần, trong mắt tràn đầy nước mắt hối hận.

Một bàn tay to gác vai y.

"Cha làm sao vậy? Chẳng phải cả nhà chúng ta đã đoàn tụ rồi sao? Quá khứ hãy để nó trôi qua đi. Cha xem này, cha đã có nhiều tóc bạc như vậy rồi, sau này phải chú ý bảo dưỡng chút, nếu không thì sẽ không xứng với mẹ đâu."

Long Tinh Vũ nhẹ gật đầu, giọng có chút nghẹn ngào nói.

"Con trai, mấy năm nay mất tích chắc con chịu nhiều khổ cực lắm."

Long Hạo Thần cười nói.

"Không có ạ! Chúng con chỉ là ở ma tộc giết chết Báo Ma Thần gặp kỳ ngộ một lần, mọi người tập thể bế quan, đều tiến vào minh tưởng sâu, cho nên mới kéo dài lâu như vậy, chứ nếu không thì đã sớm trở về rồi."

Long Tinh Vũ mạnh ngẩng đầu nhìn khuôn mặt anh tuấn của Long Hạo Thần kèm theo nụ cười dịu dàng, y cảm nhận được quang minh tinh thuần từ con trai.

"Lời con nói không phải là sự thật." Long Tinh Vũ nhìn chăm chú vào con trai, mắt lấp lóe tia sáng, muốn nói cái gì nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống.

Long Hạo Thần có chút kinh ngạc nói.

"Cha làm sao vậy?"

Long Tinh Vũ lắc đầu, miễn cưỡng cười nói.

"Đúng, con nói đúng, quá khứ đã trôi qua, mọi chuyện phải nhìn về phía trước. Dù trải qua bao nhiêu đau khổ, con là con trai của Long Tinh Vũ ta, điều này vĩnh viễn không thay đổi. Sau này hai cha con ta cùng nhau đối kháng ma tộc."

Bạch Nguyệt bật cười nói.

"Tinh Vũ, hôm nay anh đã mấy lần nói Hạo Thần là con trai của anh rồi, cái này còn cần cường điệu sao?"

Long Tinh Vũ khựng một lát, ánh mắt có chút phức tạp, nhưng rất nhanh trở lại như thường.

"Có lẽ là quá lâu không thấy con trai, đến bây giờ anh còn có chút cảm giác không chân thực."

Bạch Nguyệt nắm tay Thải Nhi, nói.

"Bây giờ em chỉ quan tâm là khi nào Thải Nhi thật sự trở thành con dâu của em."

Mặt Long Hạo Thần và Thải Nhi cùng đỏ rực. Thải Nhi liếc trộm hắn, giây phút ánh mắt giao nhau với hắn thì lập tức cúi đầu.

Long Hạo Thần cười nói.

"Cha, mẹ, nếu hai người đồng ý thì đích thân đến Khu Ma quan một chuyến cầu hôn đi."

Trong thời đại này, cầu hôn đều là do phụ mẫu, các trưởng bối làm. Hai bên thích nhau, lại được phụ mẫu chúc phúc là có thể cử hành hôn lễ.

Thải Nhi có chút chần chờ nói.

"Hạo Thần, tiếp theo chúng ta còn có rất nhiều chuyện cần làm, không cần phải gấp như vậy."

Long Hạo Thần mỉm cười nói.

"Vậy cũng không thể được, anh đã sớm nóng vội rồi. Hơn nữa chúng ta không vội nhưng Anh Nhi, Nguyên Nguyên cũng gấp lắm chứ. Họ đều không còn nhỏ nữa!"

"Tân Liên Bang vừa thành lập, các loại sự vụ đúng là rất nhiều, nhưng từ ý nghĩa nào đó thì chức chủ tịch Liên Bang của anh chỉ là trên danh nghĩa. Xử lý sự vụ Liên Bang cần có người như gia gia, Lý điện chủ làm. Đối với chúng ta thì chỉ cần tăng thực lực, để không lâu sau khiêu chiến Ma Thần Hoàng và cường giả đứng đầu ma tộc. Đợi mấy việc gần đây xử lý xong chắc chúng ta sẽ có một đoạn thời gian bình tĩnh, đến lúc đó chúng ta trước tiên tổ chức hôn lễ, vậy thì các bạn cũng sẽ kết hôn. Xử lý việc nhà xong chúng ta cùng cố gắng tu luyện cũng sẽ không chậm trễ bao nhiêu."

Bạch Nguyệt liên tục gật đầu nói.

"Đúng thế, có gấp hơn nữa cũng không thể bỏ lỡ việc lớn trong đời người. Em thấy cứ như vậy đi, Tinh Vũ, có thời gian chúng ta đi Khu Ma quan cầu hôn."

Lúc này cảm xúc của Long Tinh Vũ đã bình tĩnh trở lại, gật đầu, mỉm cười nói.

"Nói đến thì cũng nhiều năm rồi anh chưa gặp Linh Tâm."

Về mặt nào đó thì phụ thân của Thải Nhi, Thánh Linh Tâm coi như nửa đệ tử của Long Tinh Vũ, năm đó Long Tinh Vũ từng chỉ dạy y không ít.

Long Hạo Thần nhẹ giọng nói.

"Cha, con định ngày mai đi thần điện. Hàn Vũ và Trương Phóng Phóng sẽ theo con đi, họ cũng có tư cách vào thần điện."

Long Tinh Vũ giật nảy mình.

"Gấp như vậy?"

Long Hạo Thần gật đầu, nói.

"Chúng con cần lấy Thần Ấn vương tọa để tăng cường sức mạnh. Đồng bạn tọa kỵ của con sắp tiến hóa, đây rất có thể là lần tiến hóa cuối cùng của nó, nó cần con đủ thực lực giúp đỡ nó."

Long Tinh Vũ nói.

"Có cần cha sai người trong Kỵ Sĩ Thánh Điện giúp con không?"

Long Hạo Thần lắc đầu, nói.

"Không cần, chúng con tự đi là được."

Hắn không muốn quá nhiều người biết về bí mật của Hạo Nguyệt. Dù là Dương Văn Chiêu, Đoạn Ức thì hắn đắn đo nhiều lần mới quyết định để họ cùng tham gia. Hắn tin tưởng Hạo Nguyệt, nhưng không muốn để người ta biết thế giới Hạo Nguyệt ở khủng bố thế nào, từ đó nghi ngờ Hạo Nguyệt. Hơn nữa giúp Hạo Nguyệt hoàn thành lần tiến hóa cuối cùng này cực kỳ nguy hiểm, sơ sẩy một cái là nguy hiểm tính mạng, Long Hạo Thần không muốn lôi kéo thêm nhiều người.

Long Tinh Vũ trầm ngâm một lát sau, nói.

"Hạo Thần, cha biết thiên phú của con là người số một trong Kỵ Sĩ Thánh Điện mấy ngàn năm qua. Cha biết rõ mục tiêu của con. Nhưng con phải nhớ kỹ không nên cưỡng cầu, mọi chuyện có an bài. Bất cứ Thần Ấn vương tọa nào đều có thể trao cho con đủ lực lượng cường đại, không nhất định phải là Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa."

Long Hạo Thần nói.

"Cha, con sẽ không lùi bước. Con tin tưởng mình có năng lực này. Nếu ngay cả con cũng không thành công, vậy chỉ sợ Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa vĩnh viễn không tìm thấy chủ nhân của nó."

Long Hạo Thần mỉm cười nói ra câu này, trong giọng nói bình thản tràn ngập tự tin. Đúng thế! Nếu thể chất quang thần của hắn mà không thể đạt được Vĩnh Hằng và Sáng Tạo Thần Ấn vương tọa thừa nhận, vậy chứng minh Thần Ấn vương tọa nguyên thủy này không phải quang minh tinh thuần.

Trong mắt Long Tinh Vũ lấp lóe tia sáng.

"Tốt lắm! Không uổng là con trai của Long Tinh Vũ ta. Cha trước tiên chúc con thành công!"

Long Hạo Thần mỉm cười nói.

"Nhân đây xin cha sắp xếp thử thách Kim Tinh Cơ Tòa kỵ sĩ cho Dương Văn Chiêu, Đoạn Ức. Chỉ đáng tiếc là dù sau này họ đột phá cấp chín, có lẽ không có Thần Ấn vương tọa cho họ chọn."

Một khi Long Hạo Thần, Hàn Vũ, Trương Phóng Phóng đều thành công, vậy sáu Thần Ấn vương tọa của Kỵ Sĩ Thánh Điện sẽ là xưa nay chưa từng có đều thuộc về chủ nhân của chúng. Nếu thật sự thực hiện được, vậy đối với sĩ khí toàn nhân loại đối kháng ma tộc sẽ tăng vọt.

Long Tinh Vũ mim cười nói.

"Việc này con không cần lo. Chờ các con đều lớn lên, Thần Ấn vương tọa chúng ta cần phải truyền thừa xuống. Các con đi đường chắc đã mệt mỏi, sớm nghỉ ngơi đi, cha đã sắp xếp phòng cho hai đứa rồi."

Khiến Long Hạo Thần ngoài ý muốn là, Long Tinh Vũ đích thực sắp xếp chỗ ở cho hắn và Thải Nhi, nhưng mà, chỉ có một gian phòng.

Từ năm đó Thải Nhi mất trí nhớ, hai người ở chung một chỗ nữa. Một là vì khi đó Thải Nhi mất trí nhớ, hai là tuổi họ đều lớn, không còn là thiếu niên. Trước khi kết hôn, Long Hạo Thần sợ mình kiềm chế không được.

Gian phòng rất lớn, cũng rất thoải mái, nhưng Long Hạo Thần và Thải Nhi đứng giữa phòng, nhìn nhau mặt đều đỏ hồng. Đặc biệt là khi trông thấy chiếc giường lớn duy nhất thì càng đỏ hơn.

Thật rõ ràng, Long Tinh Vũ và Bạch Nguyệt đều cho rằng họ cùng một chỗ mười mấy năm, đã sớm đột phá tầng giới hạn. Hơn nữa sắp sửa chuẩn bị hôn sự cho hai người, ở chung cũng là bình thường thôi.

Thải Nhi cúi đầu đi đến bên cạnh Long Hạo Thần, giúp hắn cởi giáp ngoài treo ở một bên, nhỏ giọng nói.

"Em đi tắm rửa."

Nghe giọng nàng ngập ngừng nói nhỏ, trong lòng Long Hạo Thần dâng lên cảm xúc kỳ dị, nhưng không nói cái gì. Họ có cảm tình sâu đậm nhiều năm như vậy, vô số lần ra sống vào chết, cảm tình sớm hòa lẫn vào nhau, tuy tình hình trước mắt có chút lúng túng nhưng không cần giải thích cái gì.

Hai người lần lượt tắm rửa xong, tẩy đi mệt mỏi, Long Hạo Thần ngồi bên giường, ngẩn người.

Đối với Long Hạo Thần, ngẩn người là một loại hạnh phúc. Có thể không nghĩ cái gì hết, yên tĩnh ngồi đó, thật là thoải mái. Đặc biệt là trong lòng chảy xuôi cảm giác kỳ lạ đó, càng khiến hắn chìm đắm trong hạnh phúc.

Thải Nhi đổi váy ngủ dài bằng tơ lụa, cánh tay trắng nõn lộ ra bên ngoài. Đi tới cạnh Long Hạo Thần, nàng thật tự nhiên ngồi trên đùi hắn, đôi tay quấn lấy cổ hắn, đem thân thể mềm mại vùi vào ngực hắn.

Long Hạo Thần bản năng ôm vòng eo mảnh khảnh của nàng, cảm nhận cặp chân dài và mông Thải Nhi dán sát mình, Long Hạo Thần chỉ cảm thấy Trái Tim Vĩnh Hằng của hắn đột nhiên tăng tốc độ nhảy, thậm chí linh lực trong người bỗng dao động kịch liệt.

Khuôn mặt Thải Nhi hơn phân nửa bị tóc dài che phủ, không nhìn thấy biểu tình của nàng. Nhưng hơi thở của nàng thật ấm áp, không ngừng thấm vào vị trí cổ mẫn cảm của Long Hạo Thần. Thân thể nàng biến ngày càng nóng bỏng, ôm nàng tựa như ôm lò lửa mềm mại, khiến ngọn lửa trong lòng Long Hạo Thần đốt cháy càng cao.

Nhẹ vén mái tóc dài của nàng, lộ ra khuôn mặt mịn màng ửng hồng của Thải Nhi. Long Hạo Thần khẽ hôn lên quai hàm non non như dễ vỡ, mùi hương dịu nhẹ thấm vào lòng, cảm xúc mềm mại mịn màng gãi ngứa lòng hắn.

"Thải Nhi." Long Hạo Thần khẽ kêu.

"Ừ." Dường như Thải Nhi không muốn nói chuyện, chỉ nhẹ giọng đáp một tiếng.

Nắm một bàn tay ngọc, Long Hạo Thần kiềm chế nội tâm xúc động.

"Nhìn anh được không?"

Thải Nhi nhẹ dụi đầu vào ngực hắn như là đang phàn nàn, nhưng nàng vẫn mở mắt ra.

Đôi mắt tím nhạt có chút mông lung, hàng mi dài cong lên đường cong cực kỳ ưu mỹ. Trong con ngươi to tròn lóng lánh thu thủy, tựa như biết nói.

"Năm đó lần đầu tiên chúng ta tới Khu Ma quan, em vì chúng ta chế tạo một ngôi nhà nhỏ. Khi đó anh đã hứa với em, sau này nhất định sẽ cho em một ngôi nhà ấm áp. Tuy hôm nay cha mẹ đã quyết định hôn sự chúng ta, nhưng anh chưa từng chính thức cầu hôn với em. Anh sẽ không để em chịu khổ dù chỉ một chút, anh phải khiến em trở thành người hạnh phúc nhất trần đời."

Nói xong khuôn mặt tuấn tú của Long Hạo Thần hơi đỏ lên, ánh mắt biến mông lung, dùng môi nhẹ đụng hàng mi dài của nàng.

"Chàng ngốc. Ban đầu khi em đem nhẫn Mạc Vong Ngã đeo trên tay anh thì đã đưa bản thân cho anh. Chỉ cần có thể cùng anh một chỗ, có gì mà uất ức hay không? Con đường tương lai đối kháng ma tộc dài đằng đẳng, em không muốn chờ đợi thêm nữa. Em sợ mình già đi, không thể đem giây phút đẹp nhất đời mình đưa anh."

Giọng Thải Nhi rất nhẹ, nàng dán bên tai Long Hạo Thần nói mấy lời này. Thanh âm dịu nhẹ tựa mùi hương hoa lan không ngừng thấm vào tâm Long Hạo Thần.

Một tay Long Hạo Thần ôm eo Thải Nhi, tay khác vén mái tóc dài mềm mượt của nàng, để lộ ra khuôn mặt cực kỳ tinh xảo trắng nõn.

Bốn mắt nhìn nhau, tâm họ như chìm đắm trong ảnh ngược từ mắt nhau. Long Hạo Thần nhẹ đụng vào đôi môi hơi lạnh của Thải Nhi.

Cảm giác mềm mại trơn mượt, nhè nhẹ run. Chỉ đơn giản đụng vào đã khiến Long Hạo Thần không thể thoát ra được.

Họ cùng một chỗ đã mười mấy năm, ra sống vào chết, không biết trải qua bao nhiêu chuyện người bình thường không thể tưởng tượng. Đặc biệt là trong tháp Tinh Ma, Long Hạo Thần chết trận, trong Tháp Vĩnh Hằng Thải Nhi vì cứu sống Long Hạo Thần gần như trả giá sinh mạng, họ không còn là hai người nữa, mà là một thân thể có hai trái tim.

Ôm siết nhau, nhẹ hôn đối phương. Giờ phút này, trong lòng họ còn lại chỉ có thỏa mãn. Bao nhiêu năm qua yêu đương rốt cuộc có thời gian yên tĩnh, có thể nở rộ đóa hoa xinh đẹp nhất. Họ ăn ý như vậy, dù là thể xác, tinh thần hay linh hồn, ở khoảnh khắc này họ đã sớm hòa vào nhau.

Long Hạo Thần ôm thân thể mềm mại của Thải Nhi ngã trên giường. Môi họ vẫn luôn dán sát nhau, bàn tay to nóng rực của Long Hạo Thần dọc theo váy ngủ lộ đường cong xinh đẹp, sờ vào đôi chân thon dài thẳng tắp tựa ngọc ấm mềm mại. Thải Nhi run rẩy.

Ấm áp và cảm giác tê dại khiến tim Thải Nhi đập ngày càng nhanh. Nhưng nàng không chút kháng cự, dù chỉ là tính tượng trưng. Nàng ôm chặt cổ người đàn ông của mình, đem yêu và lưu luyến tràn đầy dán chặt trong ngực hắn.

Hình ảnh năm đó khi Thải Nhi hợp thành linh lô trong Mộng Huyễn Thần Điện xuất hiện ở trước mặt Long Hạo Thần, tất cả xảy ra thuận theo tự nhiên.

Khẽ rên rỉ, nức nở, tình yêu của họ giao hòa lần nữa thăng hoa.

Long Hạo Thần và Thải Nhi trúc trắc nhưng dục vọng nguyên thủy, bản năng của nhân loại thúc đẩy họ hòa tan vào nhau. Nhè nhẹ đau và tình yêu tràn đây không ngừng tăng lên trong giao hợp, linh và dục hoàn mỹ kết hợp, rốt cuộc khiến tầng ngăn cách mỏng manh cuối cùng giữa họ triệt để xé rách.

Mọi thứ đến dường như có chút đột ngột mà lại thuận lợi tựa nước chảy thành sông. Trúc trắc dần biến thành quen thuộc. Họ đều có thể chất vượt xa người thường, càng có thể phóng ra tình yêu điên cuồng trong lòng nhau.

Sáng sớm, khi tia nắng ban mai thứ nhất từ vách đá Ngự Long quan bị đục ra rơi vào song cửa sổ, Long Hạo Thần chậm rãi tỉnh dậy từ giấc ngủ.

Thần trí của hắn còn có chÚt mơ hồ, nhưng ngay sau đó đã bị cảnh đẹp trước mắt khiến cho ngơ ngẩn.

Ánh nắng dịu nhẹ chiếu rọi trên đôi chân thon dài của Thải Nhi lộ ra ngoài chăn, phản xạ ánh sáng óng ánh trong suốt. Da thịt mềm như sắp tan vỡ còn bóng loáng cả ngọc thạch, tỏa một tầng hồng nhạt, dường như dư vị đêm qua chưa lùi.

Thải Nhi ngủ rất say sưa, trên khuôn mặt nhỏ nhắn còn mang nụ cười nhè nhẹ, một giọt nước mắt hạnh phúc treo trên gò má non mềm, khiến Long Hạo Thần kiềm không được khẽ hôn.

Nhẹ ôm nàng, như là sợ làm nàng thức giấc. Đêm qua quá tốt đẹp, thậm chí khiến Long Hạo Thần cảm giác linh hồn mình được đến thăng hoa, khiến quang minh trong lòng càng có sức sống vô hạn.

Đàn ông chưa nếm mùi đàn bà thì vĩnh viễn không hoàn chỉnh. Hiện tại bọn họ đã chân chính là đàn ông và đàn bà.

Long Hạo Thần cứ như vậy nhìn chằm chằm Thải Nhi, ánh mắt hắn ngày càng dịu dàng, dường như có nhìn bao lâu vẫn thấy không đủ.

Có lẽ cảm nhận được ấm áp trong vòng tay Long Hạo Thần, Thải Nhi nhẹ dụi vào người hắn, khiến thân thể hai người càng dán sát vào nhau. Nàng từ cô gái biến thành đàn bà, mùi hương như lan như xạ trên người dường như thêm nồng, khiến Long Hạo Thần suýt nữa không thể kiềm chế.

Nhưng nghĩ tới nàng tối hôm qua khẽ kêu đau, Long Hạo Thần kiềm không được nhẹ vuốt lưng nàng mịn như tơ lụa. Mỗi khi tay hắn xẹt qua đào nguyên đường cong mê người thì kiềm không được cảm thán tạo hóa sáng tạo hoàn mỹ. Giờ phút này, hắn thật hận không thể cứ đem nàng hòa tan vào lòng mình, vĩnh viễn nhìn chăm chú nàng, yêu thương nàng.

Tay của Thải Nhi, không biết từ khi nào ôm Long Hạo Thần, thanh âm có phần lười biếng và ngại ngùng khẽ vang lên.

"Anh đi đi, chắc họ đang chờ anh. Em ở đây đợi anh khải hoàn trở về. Dù thử thách như thế nào, anh phải nhớ có em chờ anh, chờ anh trở về. Với em, chỉ có anh mới là quan trọng nhất."

Long Hạo Thần siết chặt cánh tay, khẽ cười nói.

"Chờ anh trở về, chúng ta sẽ làm giống như tối hôm qua vậy, có được không?"

Thải Nhi không mở miệng, dùng tay nhỏ nhắn nhéo thịt mềm bên hông Long Hạo Thần, nhưng không nỡ dùng sức, chỉ đành kéo lấy chăn bên cạnh, trùm kín đầu mình.

Trên mặt Long Hạo Thần tràn đầy nụ cười hạnh phúc. Nhẹ vỗ mặt chăn, hắn kiềm không được nhẹ véo mông nàng, mới dùng chăn đắp kín nàng, kề sát mặt chăn mềm giọng nói.

"Chờ anh trở về. Đàn ông của em chắc chắn sẽ trở thành Thần Ấn kỵ sĩ."

Một tiếng đồng hồ sau.

Khi Long Hạo Thần xuất hiện ở chính điện Kỵ Sĩ Thánh Điện thì Hàn Vũ, Trương Phóng Phóng đã sớm chờ sẵn. Chờ ở đây còn có Long Tinh Vũ.

Nhìn Long Hạo Thần, ba người đều ngây ra. Bởi vì họ kinh ngạc phát hiện, tinh, khí, thần của Long Hạo Thần dường như tăng vọt, khí chất biến đổi khác hẳn. Hắn vốn chỉ là quang minh tinh thuần giờ có thêm hơi thở sự sống khó hình dung. Tinh, khí, thần cũng đạt đến đỉnh điểm. Đặc biệt là đôi mắt của hắn, nhìn càng thêm bình hòa, càng thêm dịu dàng. Họ có cùng cảm giác, tu vi của Long Hạo Thần trong một đêm lại tăng một tầng. Chỉ là họ không rõ ma thuật này từ đâu ra.

………..

Thay váy dài tím nhạt, Thải Nhi ngồi bên cửa sổ. Bên ngoài tuyết đang rơi, bông tuyết bay trên không trung rơi tại song cửa, đang chậm rãi hòa tan.

Khóe miệng cong lên nụ cười, tâm tình nàng rất hạnh phúc cũng yên tĩnh. Kỳ thực nàng biết rõ, nếu không phải nàng chủ động, Long Hạo Thần tuyệt đối sẽ không muốn nàng ngay lúc này. Nhưng nàng lại lựa chọn vào thời điểm này.

Lực lượng tịnh hóa có thể thanh tẩy tất cả tạp chất. Làm Thần Quyến Giả Tử Thần, nàng lựa chọn vào lúc này cùng hắn thiên nhân hợp nhất, chính là vì muốn thanh tẩy tất cả của hắn, cho hắn tình yêu sâu đậm nhất.

Tịnh hóa và quang vốn là kết hợp hoàn mỹ, lĩnh vực của nàng và Long Hạo Thần hỗ trợ lẫn nhau. Hai người đột phá ngăn cách cuối cùng ý nghĩa hơi thở và lĩnh vực giao hòa một chỗ. Thải Nhi đem chính mình toàn bộ đưa cho người đàn ông của mình, cũng đạt đến đỉnh chưa từng có.

Đêm qua trong lòng Long Hạo Thần chỉ có vô tận yêu thương, mãi đến sáng hôm nay hắn cảm nhận được biến hóa trong người mình mới hiểu khổ tâm của Thải Nhi. Nhưng hắn không nói cái gì, lấy ăn ý của họ sớm không cần nói gì.

Tương tự, nhận được quang minh tinh thuần của Long Hạo Thần tư nhuận, bây giờ Thải Nhi cũng là tinh thần tỏa sáng. Nàng cảm nhận được lực lượng tịnh hóa của mình thăng hoa.

Thải Nhi đột nhiên bật cười, thì thào.

"Có phải chúng ta nên sớm…"

…….

"Các người chuẩn bị sẵn sàng chưa?" Long Tinh Vũ nhìn ba thanh niên trước mặt, trầm giọng nói.

Ba người cùng hành lễ hướng Long Tinh Vũ.

"Thần Ấn kỵ sĩ đại nhân, chúng ta đã chuẩn bị xong rồi."

Dù Long Hạo Thần làm chủ tịch Liên Bang nhưng giây phút sắp khiêu chiến Thần Ấn kỵ sĩ, hắn chỉ xem mình là một kỵ sĩ bình thường trong Kỵ Sĩ Thánh Điện mà thôi.

Long Tinh Vũ gật đầu, nói.

"Bất cứ Thần Thánh kỵ sĩ nào khiêu chiến Thần Ấn vương tọa đều là việc lớn. Trên đường cấp chín, mỗi khi các người tăng một cấp là có thêm cơ hội khiêu chiến một lần. Kỵ Sĩ Thánh Điện có bao nhiêu vị Thần Thánh kỵ sĩ chắc các người đã nhìn ra trong Thánh Điện Đại Tái. Nhưng mà, Thần Ấn kỵ sĩ thì chỉ có ba chúng ta. Quá trình khiêu chiến các ngươi chỉ có thể tự cảm nhận, bởi vì mỗi người trải qua khác nhau. Dù cùng một ngươi khiêu chiến hai lần thì cũng hoàn toàn khác. Ta có thể dạy các ngươi chỉ có một câu, giữ vững tín niệm, dũng cảm tiến tới."

Nói xong câu đó Long Tinh Vũ đột nhiên thẳng người, khí thế ngập trời bùng phát. So sánh với Long Thiên Ấn và Dương Hạo Hàm, tuy ba người đều là Thần Ấn kỵ sĩ nhưng bàn về sức chiến đấu, kỳ thật Long Tinh Vũ là người mạnh nhất trong ba Thần Ấn kỵ sĩ. Bởi vì chỉ có y mới là Trừng Giới kỵ sĩ, càng là người sở hữu Mạt Thế và Sát Phạt Thần Ấn vương tọa lấy công kích làm chủ.

"Đi theo ta."

Long Tinh Vũ dẫn ba người đi thẳng tới sâu trong đại điện. ở đó có điêu khắc sáu Thần Ấn vương tọa. Đúng vậy, chỉ là điêu khắc. Nhưng dù chỉ là điêu khắc, khi ba người Long Hạo Thần đi tới trước Thần Ấn vương tọa thì trong lòng dâng lên cảm giác kỳ lạ.

Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện