Tiểu Bạch Thỏ, Em Chạy Đâu Cho Thoát Chương 87: Đưa Mạn Ninh về nước



Chương 87: Đưa Mạn Ninh về nước


Hắc bạch Lam mím môi, thật sự không đỡ hơn tí nào sao? Nếu đã vậy thì anh sẽ đưa cô về nhà mình, mỗi ngày bên cạnh cô, mời bác sĩ về chữa bệnh cho cô, biết đâu cô sẽ là hai người đó trong mười người mà vị bác sĩ kể.

Năm giờ sáng, thuộc hạ của Hắc Bạch Lam cũng đã có mặt tại bệnh viện, anh và thuộc hạ đi vào phòng bệnh của cô.

- "Sao cậu lại ở đây? Cậu muốn làm gì Mạn Ninh?" Mẹ Lâm thấy anh đến liền kích động nói.

Cha Lâm không ngạc nhiên lắm, vì ông đã biết sớm muộn gì anh cũng sẽ tìm được đến nơi.

- "Cậu còn đến đây làm gì hả? Con bé như vậy cậu chưa vừa lòng sao? Cậu mau đi đi cho tôi." Mẹ Lâm đẩy anh ra.

Hắc Bạch Lam vẫn đứng im, mẹ Lâm khóc lóc:"Cậu lấy con nhỏ kia về để nó ra nóng nổi này, cậu đến đây để xem nó đã chết chưa hay sao?"

Anh hiện tại chẳng còn tâm trí nào để giải thích, anh nói:"Cô chú, tình hình của cô ấy không tốt lắm, cháu sẽ đưa cô ấy về, sẽ tìm cách điều trị khác."

- "Không được, cậu không được đụng vào nó, nó bây giờ đã ra nông nỗi này rồi, cậu còn muốn nó thảm hại hơn sao? Ông ơi, ông mau đuổi cậu ta đi." Mẹ Lâm nghe anh nói vậy liền sợ hãi.

Hắc Bạch Lam bất đắc dĩ nhìn thuộc hạ của mình, hai tên đó hiểu chuyện liền tiến về phía trước ngăn cản ông bà Lâm.

- "Hắc Bạch Lam, cậu muốn làm gì? Mau thả bà ấy ra." Ông Lâm lúc này mới tức giận nói lớn.

Hắc Bạch Lam đi đến cạnh giường cô:"Cô chú, hai người đừng kích động, cháu chỉ muốn đưa cô ấy về nước để chữa trị, cháu đã đặt vé máy bay cho hai người rồi, hai người hãy nghỉ ngơi một lát rồi đi."

Nói rồi anh cúi người xuống, vén chăn rồi bế ngang cô lên, Lâm Mạn Ninh an yên nằm trong ngực anh, mỗi hơi thở đều đặn, anh mỉm cười ôn nhu, cuối cùng cô cũng đã trở về bên anh.

- "Không được làm hại nó, Hắc Bạch Lam...tôi xin cậu..."

Ngồi máy bay hết mười ba tiếng đồng hồ với trở lại được Trung Quộc.

Thành phố S, chiếc xe đỗ lại trước sảnh sân bay, thuộc hạ xuống mở cửa cho anh, Hắc Bạch Lam đặt cô ngồi vào trong rồi anh bước lên xe. 

- "Về biệt thự nhanh đi." Anh nói, ngồi máy bay lâu vậy chắc cô cũng đã mệt rồi.

Căn phòng trước đây anh và cô từng ở vẫn vậy, không thay đổi gì, cũng may người cũng không thay đổi. Hôn nhẹ lên trán cô rồi anh đi vào phòng tắm.

Sau khi tắm xong anh liên hệ với các bác sĩ bên nước ngoài và trong nước, anh muốn họ hợp tác lại, tìm ra cách điều trị hiệu quả nhất cho cô.

Đến tối, Lê Tiểu Du giúp anh mua một số đồ dùng cần thiết cho Mạn Ninh, Hoắc Thuyến đến sân bay đón cha mẹ Lâm rồi đến biệt thự của anh. Khi nghe Lê Tiểu Du nói Hắc Bạch Lam đã tìm được Mạn Ninh, anh rất vui và thầm chúc Hắc Bạch Lam may mắn.

- "Hắc Bạch Lam, mau trả con bé lại cho tôi, cậu muốn làm gì nó?" Mẹ Lâm đi vào nhà, khóc lóc hỏi.

Người giúp việc cúi đầu chào bọn họ rồi nói:"Mời các vị đi theo tôi, Lâm tiểu thư đang ở trên lầu cùng thiếu gia."

Họ được người giúp việc đưa lên phòng ngủ, cánh cửa mở ra, Hắc Bạch Lam đang ngồi vuốt ve ngắm nhìn gương mặt của cô.

- "Cậu đừng đụng vào nó, mau tránh ra ngoài." Mẹ Lâm đi đến kéo anh ra, lo lắng nhìn Mạn Ninh.

Hắc Bạch Lam thở dài, anh biết nhất thời họ sẽ trách anh, anh nhìn Hoắc Thuyến rồi nói.

- "Mọi người cứ nói chuyện với cô ấy đi, tôi ra ngoài một chút." Nói rồi anh nhìn cô lần nữa, sau đó mở cửa đi ra ngoài.

Hoắc Thuyến nhìn theo anh rồi thởi dài, anh ta nói:"Thật ra hắn ta rất yêu Mạn Ninh."

Ông Lâm và bà Lâm đều nhìn anh bằng ánh mắt khó hiểu, Hoắc Thuyến nói tiếp.

- "Hắc Bạch Lam đồng ý cưới Tô Duệ là vì một yêu cầu của bố anh ta, thật ra cô chú vẫn chưa biết một chuyện."

Hoắc Thuyến nói tiếp:"Bố của anh ta đã sắp xếp cho anh ta một vị hôn thê, nhưng Hắc Bạch Lam lại yêu Mạn Ninh nên đã có ý từ chối hôn sự này, bố của anh đã bày kế hại Mạn Ninh để ép buộc anh ta."

Hoắc Thuyến kể lại mọi chuyện cho ông bà Lâm nghe, ông Lâm thở dài, nghĩ lại những việc trước đây, là một người đàn ông nên ông cũng hiểu được Hắc Bạch Lam, ông rõ ràng thấy được Hắc Bạch Lam rất yêu con gái ông, giờ thì ông đã biết rõ mọi chuyện rồi.

Bà Lâm nhìn con gái, mọi chuyện thì ra là như vậy. Vậy mà hai ông bà mấy ngày nay luôn trách lầm anh.

- "Bây giờ mọi người đã biết rồi thì đừng làm khó Hắc Bạch Lam nữa, để anh ta được ở cạnh chăm sóc và bảo vệ Mạn Ninh." Hoắc Thuyến nói.

Không ai chú ý đến giọt nước mắt chảy ra từ khóe mắt cô, cô nghe được cả rồi, thì ra là vậy. Anh rất yêu cô, anh đã hủy hôn với Tô Duệ rồi, cô không còn là kẻ bị bỏ rơi nữa rồi.

Cô sẽ tỉnh lại để ở cạnh anh, nhưng không thể được, vì cô không cách nào mở mắt ra được.

Dưới nhà, Lê Tiểu Du mang quần áo mới đến cho Mạn Ninh, cô đi vào thấy anh đang ngồi ở sofa một mình liền hỏi.

- "Hắc tổng, anh không ở trong cùng Mạn Ninh sao?"

Hắc Bạch Lam nhẹ nhàng trả lời:"Có bố mẹ và Hoắc Thuyến ở bên trong rồi, việc tôi sai cô làm đã xong chưa?"

Lê Tiểu Du gật đầu:"Xong cả rồi, biệt thự của Lâm lão gia đã mua lại, số cổ phần ông ấy bán đi tôi cũng đã mua lại."

- "Được rồi." Hắc Bạch Lam gật đầu nói.

Ông bà Lâm và Hoắc Thuyến đi xuống nhà, anh đứng dậy nói:"Cô chú hãy nghĩ lại đây một đêm, mai rồi hãy về nhà, về phần Mạn Ninh, mong hai người cho cô ấy ở lại đây."

- "Nhà? Thật ra.." Ông Lâm nói.

Hắc Bạch Lam cầm lấy giấy tờ từ phía thư kí Lê:"Mọi người không cần lo nữa, giấy tờ nhà và cổ phần này vẫn là của cô chú."

- "Không cần đâu, số tiền bán hai thứ này vẫn còn, ta đi tìm nhà khác là được rồi."

Hắc Bạch Lam nói:"Mong hai người nhận lại số tài sản này, cảm ơn hai người đã để cô ấy về lại cạnh cháu."

Ông bà Lâm gật đầu, cảm kích cầm lấy số giấy tờ đó, trong lòng áy náy vì ngày trước đã trách anh.

Hắc Bạch Lam mỉm cười, mọi chuyện đã giải quyết xong rồi, Tô Duệ bị vào viện tâm thần, Trịnh Tâm Như vào tù, không thể đụng đến bố anh được nữa.

Bố anh và anh cũng coi như xong, bây giờ anh chỉ muốn hạnh phúc sống cùng Mạn Ninh dưới ngồi nhà này thôi.

Nhưng cô...

Giờ đây vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại.
Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện