Cô Vợ Tái Sinh Chương 491



Chương 491






Chương 491: Tiểu thiên sứ

Hai vợ chồng sống rất hạnh phúc, thời gian giống như đi máy bay, trôi qua rất nhanh.

Thương Trăn vốn còn cảm thấy, Phong Hành Diễm nói thích cô, chỉ để ý cô, là lừa gạt cô, nhưng sau này, bọn họ làm xong đầy tháng, anh mới bắt đầu nghĩ tên cho con trai!

Thời gian trôi qua, thu hoạch duy nhất là kỹ năng nấu ăn của Phong Hành Diễm đột nhiên tăng mạnh, những món ăn được anh nấu trong tháng Thương Trăn đều đăng lên mạng, hấp dẫn hâm mộ!

“Còn biết nấu ăn, chăm trẻ con, còn có thể làm tổng giám đốc, trẻ tuổi anh tuấn lại còn nhiều tiền! Nhất định là đời trước nữ thần Trăn Trăn cứu cả thế giới!”

“Nói linh tinh, đời này nữ thần Trăn Trăn đã cứu cả thế giới có được không? Những vắc xin phòng bệnh ung thư kia, cô nghĩ là ai nghiên cứu ra?”

“Nhìn đôi thần tiên quyến lữ như thế, sao tôi có thể tìm bừa người đàn ông nào đó được? Không có gì tổn thương hơn chuyện này!”

“Đúng vậy, cảm giác so với anh Phong, đàn ông khác đều là cặn bã rồi.”

Phong Hành Diễm nhìn một đống lời khen ngợi anh, khóe miệng nhếch cao, “Ừm, những người này còn biết phân biệt hàng tốt hàng xấu!”

Thương Trăn có chút không chịu nổi run lên một cái, lúc này cô đã gầy đi, lúc trước không béo lắm, cho nên gầy rất nhanh.

Nhưng trên mặt vẫn còn chút béo như trẻ sơ sinh, cho nên bây giờ lúc phụng phịu, sẽ cho Phong Hành Diễm cảm giác đứa bé giả thâm trầm, nhìn thấy một lần, đã muốn véo má cô một lần!

Lúc này Thương Trăn đang cho con bú, cô không dùng sữa mẹ, mà dùng sữa ngoài, đứa bé ăn rất ngon.

Lúc này, cô xoa ngực mình, cảm thấy kỳ lạ hỏi.

“Mọi người đều nói nuôi bằng sữa mẹ tốt, có người nói tốt nhất là cho con bú tới lúc hai tuổi, vì sao anh không cho em cho con bú, còn sớm để em châm cứu hết sữa?”

Phong Hành Diễm nghe vậy, sau khi gõ bốp bốp hai lần lên bàn phím, thì chuyển máy tính qua, chỉ màn hình nghiêm túc nói, “Thứ nhất, nuôi bằng sữa mẹ chắc chắn tốt hơn sữa bột, nhưng muốn nói tốt hơn bao nhiêu, chỉ là một chút xác suất, con chúng ta không thiếu chút xác suất này.”

Lúc anh nói tới đây, có chút đắc ý, hơi nhíu mày, tiếp tục nói.

“Nghe nói nuôi bằng sữa mẹ ngoại trừ tốt cho đứa bé ra, đối với phụ nữ sẽ giảm xác suất tăng tuyến sữa, vân vân, nhưng điểm này anh tìm tư liệu đọc, phát hiện ưu đãi ấy không rõ ràng, thậm chí là không có ưu thế rõ ràng, nhưng cho con bú sẽ có hại với phụ nữ thì rất rõ ràng.

Cho con bú sẽ khiến vú phụ nữ rủ xuống, trở nên rất khó coi, đây là biến hóa dưỡng thế nào cũng không trở về như ban đầu, hơn nữa trong quá trình nuôi nấng, buổi tối sẽ không ngủ ngon, giấc ngủ không đủ, mệt nhọc, rất có khả năng tạo thành buồn bực sau sinh, đứa bé vì không hiểu chuyện sau này có thể cắn mẹ, nghe nói là rất đau!

… Hơn nữa phụ nữ trướng sữa rất khó chịu, sữa ít cũng vậy, trong lúc cho ăn bằng sữa mẹ còn ăn kiêng, lúc cai sữa sẽ càng là hành hạ đáng sợ… Tóm lại! Nuôi bằng sữa mẹ, đối với đứa bé sẽ tốt hơn một chút, nhưng đối với phụ nữ thì là thương tổn, anh không đồng ý, anh tin tưởng con anh sẽ không yếu ớt như thế!”

Anh nghiêm túc nói hết, lại dời máy tính tiếp tục làm việc.

Tuy Thương Trăn không nói, nhưng khóe miệng không tự chủ được nhếch cao…

Cô nắm lấy bình sữa, đứa trẻ sơ sinh nho nhỏ ở trước mặt đang nhắm mắt lại, hai tay nắm lấy bình sữa uống sữa, ăn rất vui vẻ.

Hơn một tháng, đứa bé đã nảy nở, quả nhiên là vô cùng đáng yêu, lúc này nhắm mắt, lông mi dài như búp bê, mà Thương Trăn biết, lúc đứa bé mở to mắt, đôi mắt màu tím giống như bảo thạch trong suốt, khiến người ta mê say, đúng là tiểu thiên sứ!

Bởi vì không cần cho ăn bằng sữa mẹ, đứa bé không cần Thương Trăn trông coi bất cứ lúc nào, buổi tối Lý Uyển Oánh từ chối chuyên gia chăm sóc, tự mình ôm đứa bé, cho nên Thương Trăn sinh con, trạng thái giống hệ như trước khi sinh, đi ra ngoài, người khác tuyệt đối không tin cô từng sinh con!

Ngay cả buổi tối, ở trên giường, Phong Hành Diễm thường xuyên giả bộ oán hận nhưng rất đắc ý nói, “Trăn Trăn, không phải là em sinh giả đấy chứ? Vì sao còn… Chặt như vậy?”

Mỗi lần anh nói như thế, hai gò má Thương Trăn đều đỏ bừng, hơn nữa sinh con xong, cơ thể mẫn cảm hơn trước, cuộc sống vợ chồng của hai người hài hòa hơn trước không ít, Phong Hành Diễm càng thêm mê luyến cơ thể cô, tình cảm của hai người càng thêm cuồng nhiệt!

Rất nhanh, đứa bé biết bò, còn y y a a học nói, đứa bé giống như biết mình do ai sinh, thường xuyên tới gần Thương Trăn, lớn hơn một chút, lại càng muốn ở bên Thương Trăn, cậu bé mới có thể ngoan ngoãn đi ngủ!

Phong Hành Diễm vốn nghĩ, để đứa bé trong phòng bọn họ cũng được, bởi vì đứa bé rất ngoan, tuy buổi tối tỉnh lại hai lần muốn uống sữa, nhưng sẽ không quậy, một mình anh có thể tự giải quyết, vì thế đồng ý.

Ai ngờ sau khi đứa bé vào phòng bọn họ, anh vừa thân thiết với Trăn Trăn thì đứa bé khóc to! Tất nhiên là Trăn Trăn sẽ chỉ dỗ đứa bé, sau đó đứa bé nở nụ cười đắc ý trong lòng cô…

Chuyện này khiến Phong Hành Diễm rất tức giận! Hơn nữa Trăn Trăn vừa ở bên đứa bé thì dừng khóc, giống như cố ý, khiến Phong Hành Diễm ước gì có thể đánh cậu bé một trận!

Cuối cùng, đứa bé sắp hai tuổi, Phong Hành Diễm bắt đầu nói lý với cậu bé, may mà tuổi này rất dễ dỗ, tuy đứa bé vẫn dán sát vào Trăn Trăn, nhưng sẽ không quấn lấy cô ngủ vào buổi tối, điều này khiến Phong Hành Diễm nhẹ nhàng thở ra.

Lại sau đó, đứa bé ba tuổi, Phong Hành Diễm lấy lý do đứa bé ba tuổi rồi, không cho đứa bé tới gần Trăn Trăn nữa, cộng thêm anh có thể nghỉ dài, anh muốn bắt đầu hưởng tuần trăng mật với Trăn Trăn rồi!

Trước khi đi, đôi mắt đứa bé mông lung đẫm lệ nhìn Thương Trăn.

“Mẹ, sao mẹ có thể bỏ lại con chạy trốn với người đàn ông khác được?”

Vẻ mặt Thương Trăn xấu hổ, Phong Hành Diễm không khách sáo cốc đầu đứa bé một cái, lại nói với mẹ, “Mẹ! Con đã nói bao nhiêu lần rồi, lúc xem tivi đừng cho đứa bé xem!”

Lý Uyển Oánh xấu hổ cười mỉa, đứa bé trai thì ôm đầu trốn sau lưng Thương Trăn, sợ hãi nhìn Phong Hành Diễm.

“Mẹ, người đàn ông này bắt nạt con, chẳng lẽ mẹ vì người này mà vứt bỏ con sao? Con không còn là tiểu thiên sứ của mẹ nữa rồi…”

Tuy đứa bé trai còn nhỏ, nhưng trí nhớ của cậu bé rất tốt, chỉ nhớ mơ hồ một câu nói, thì có thể bổ sung hoàn chỉnh, đúng là rất lợi hại, nhưng Phong Hành Diễm vốn không hi vọng thằng nhóc con này thông minh như thế! Càng thông minh càng hỏng việc!

Lúc này nghe đứa bé nói như vậy, anh trừng mắt muốn thu thập đứa bé.

Thương Trăn bất đắc dĩ, đành phải ngăn cản hai cha con trước một bước, ngồi xổm nói với con trai, “Bảo bối, đã lâu rồi mẹ không được đi chơi, mẹ thật sự rất muốn đi chơi…”

Đôi mắt tím của đứa bé ngập nước nói, “Vậy vì sao không thể đưa con đi cùng?”

Thương Trăn sờ đầu cậu bé, “Đợi con lớn hơn một chút sẽ đưa đi, mẹ đảm bảo, bây giờ cho mẹ đi, được không?”



Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện