Cô Vợ Tái Sinh Chương 511



Chương 511






Chương 511: Hôn

Phong Hành Diễm cảm thấy mình thật oan uổng, anh thay đổi thái độ thật sự không phải vì việc này!

Thương Trăn quay người bước đi, nhưng Phong Hành Diễm cảm thấy mình không thể để cho cô tiếp tục hiểu lầm, cho nên trực tiếp đem người khiêng lên, đi lên lầu.

“Ối! A Diếm, con làm gì thế?” Lúc này Lý Uyển Oánh mới kịp phản ứng, lớn tiếng hỏi.

Phong Hành Diễm hừ một tiếng: “Việc này mẹ đừng quan tâm!”

“Chết tiệt! Phong Hành Diễm, anh thả tôi xuống!”

Mỗi lần đều ỷ vào việc anh có sức lực hơn cô, cô đánh không lại, cứ như thế đối xử với cô? Cô muốn cho anh biết, cô không phải người dễ trêu chọc!

Chỉ thấy trong tay Thương Trăn đột nhiên xuất hiện một cây châm, cô dùng sức đâm về một huyệt vị phía sau cổ của Phong Hành Diễm, Phong Hành Diễm sớm đã đề phòng chiêu này của cô, anh hơi nghiêng cổ, nhanh chóng tránh được cây châm kia, một châm này của Thương Trăn đâm vào bên cạnh, ngay lập tức chảy ra mấy giọt máu tươi, chẳng qua Phong Hành Diễm chỉ nhíu mày, bước chân không dừng lại.

“Phong Hành Diễm!”

Phong Hành Diễm hừ một tiếng: “Em vẫn nên tiết kiệm sức lực lên đến trên giường thì kêu to!”

Thương Trăn bị anh làm cho tức chết, nhưng ở sâu trong lòng lại cảm thấy sợ hãi, không phải Phong Hành Diễm thật sự muốn làm loại chuyện đáng sợ kia với cô đấy chứ!

Thương Trăn bị ném lên giường, lập tức bật dậy, lớn tiếng nói.

“Tôi cảnh cáo anh, nếu anh dám làm loạn, tôi thiến anh!”

Phong Hành Diễm nhìn thấy dáng vẻ hung dữ của Thương Trăn, anh đột nhiên cười, may mắn Thương Trăn chưa bởi vì tuyệt vọng mà biến thành dáng vẻ sau đó, tuy bây giờ cô có dáng vẻ giương nanh múa vuốt, nhưng trong mắt cô còn có hy vọng, cảm xúc còn xao động, như thế là đủ rồi.

“Thiến anh?” Phong Hành Diễm đứng ở ngay cạnh giường, mang đến cảm giác áp bách cho Thương Trăn.

“Thiến anh, sau này em có cần tính phúc nữa không?”

Thương Trăn bị dáng vẻ vô liêm sỉ của Phong Hành Diễm làm cho sợ ngây người, cho dù trước đó Phong Hành Diễm nói thích cô, đồng thời còn có hành động muốn hôn cô, nhưng điều đó không có nghĩa với việc, cô có thói quen nghe anh nói những lời như thế! Dạng thân mật này, giống như bọn họ đã là loại quan hệ đó vậy!

Thương Trăn càng nghĩ càng cảm thấy nguy hiểm, hừ một tiếng: “Để tôi ra ngoài, tôi còn có việc muốn làm!”

“Em muốn làm gì?” Phong Hành Diễm đứng chắn ngay trước mặt cô.

“Tôi muốn đi thu thập bằng chứng để tố cáo Vạn Thanh Thanh!”

“Anh đã phái người đi làm rồi.” Phong Hành Diễm đến gần, Thương Trăn liền lùi về sau.

“Tôi còn muốn kiện Vạn Hằng, kiện nhà họ Vạn! Kiện bọn họ kiếm tiền trái phép, cố ý giết người!”

Phong Hành Diễm càng đến gần cô hơn, nhìn cô, sâu trong mắt lóe lên sự rung động.

“Chuyện này… Anh cũng cho người đi làm rồi, đồng thời anh còn dùng việc kiện tụng để ép em trai Vạn Hằng tách khỏi ông ta, nhà họ Vạn chuẩn bị sụp đổ, Vạn Hằng cũng sẽ ở trong tù cả đời.”

Thương Trăn cảm thấy nản lòng, nhưng vẫn sắc bén nói: “Tôi chưa từng bảo anh làm những chuyện này, cho dù anh làm, tôi cũng sẽ không cảm ơn anh!”

Phong Hành Diễm mỉm cười: “Không cần phải cảm ơn anh!”

Ngón tay anh chậm rãi chạm lên vết sẹo trên mặt cô mang theo lưu luyến: “… Em chỉ cần vui vẻ ở nhà, đúng giờ bôi thuốc là được rồi, chuyện bên ngoài giao cho đàn ông đi làm, không tốt ư?”

Nhìn thấy ánh mắt đau lòng của Phong Hành Diễm, cuối cùng Thương Trăn cũng nhớ đến vết sẹo trên mặt mình, cô ngẩng đầu, để cho vết sẹo của mình đến gần trước mắt anh hơn, cố chấp nói.

“Tôi không bôi thuốc, tôi đã quen với việc nhìn thấy trên mặt mình có sẹo, sao thế, anh không quen à? Quả nhiên, đàn ông vẫn luôn thích những cô gái xinh đẹp, đáng tiếc, đời này tôi không như thế!”

Phong Hành Diễm chăm chú nhìn cô, sau đó bỗng nhiên cúi đầu, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên vết sẹo trên má cô.

“Nếu em đã quen như thế, như vậy anh cũng sẽ quen, em không muốn làm mất sẹo, vậy thì giữ lại.”

Thương Trăn ngạc nhiên nhìn gương mặt gần trong gang tấc của anh, không hiểu anh có ý gì.

“Chẳng lẽ… Bởi vì tôi cứu được anh một mạng, cho nên anh liền có thể đối xử tốt với tôi như vậy?”

Nếu là như vậy, đây quả thật là chuyện buồn cười!

Phong Hành Diễm đột nhiên giữ lấy cằm cô, ép buộc cô ngẩng đầu lên nhìn ánh mắt của anh.

“Anh đối xử tốt với em, từ trước đến giờ đều không phải vì em đã cứu anh.”

“Đó là gì?” Gương mặt Thương Trăn đỏ ửng, lúc mùi thơm nhẹ nhàng, khoan khoái trên người Phong Hành Diễm đến quá gần cô, thế mà lại khiến cho cô thở dốc?

“Vấn đề này, anh đã trả lời rất nhiều lần, nhưng đối tượng là em, anh luôn sẵn lòng trả lời.”

Sau cùng, ngón tay của Phong Hành Diễm chạm vào đôi môi đỏ mà anh luôn mong ước, giọng nói khàn khàn.

“Bởi vì yêu em, vì thế mới không kìm lòng được muốn đối xử tốt với em, nếu như em từ chối, anh sẽ rất khó chịu, nếu như em có thể chấp nhận, đối với anh mà nói, đó giống như một loại ban ơn, em có thể hiểu được loại cảm giác này sao?”

Một chữ cuối cùng của anh giấu ở bên môi, dùng thái độ cẩn thận, thành tín, nhẹ nhàng hôn lên môi của cô…

Nụ hôn này rất nhẹ nhàng, không có xâm nhập sâu, nhưng mắt Thương Trăn mở rất to.

Phong Hành Diễm hôn cô ư?

Bởi vì yêu cô?

Thương Trăn đột nhiên đẩy anh ra, trừng mắt nhìn anh.

“Nếu anh từng cảm ơn ân cứu mạng của Nhạc Mộng Như, như vậy trước kia, có phải anh cũng đã từng nói những lời này với cô ta? Đồng thời cũng hôn cô ta như thế này?!”

Nếu đúng như thế, đó quả thật là buồn nôn! Thương Trăn dùng sức lau môi mình.

Phong Hành Diễm nghiêm túc nhìn cô: “Vì thế, em đang lo lắng, sau đó là ghen?”

“Không phải!”

Thương Trăn đẩy Phong Hành Diễm, đi ra ngoài, lại bị Phong Hành Diễm ôm lấy từ phía sau lưng!

“Anh buông tay ra!” Vừa nghĩ đến lúc trước không có cô ở đây, Phong Hành Diễm làm chuyện như thế với Nhạc Mộng Như, cả người cô đã cảm thấy không thoải mái!

Tiếng cười từ phía sau truyền đến, Phong Hành Diễm đè lên bả vai Thương Trăn, cười nói: “Anh không như thế, cho dù cô ta mượn “ơn cứu mạng”, cô ta cũng chưa từng đến gần được cơ thể anh, chỉ có em mới khiến cho anh có loại cảm giác muốn nhanh chóng ăn sạch sẽ em! Từng chút, từng chút một, không để sót một thứ gì…”

Lời nói mập mờ của anh vang lên bên tai Thương Trăn, khiến cho toàn bộ lông tơ trên người Thương Trăn đều dựng đứng! Cô ý thức được không ổn, vội vàng muốn chạy đi, nhưng tay Phong Hành Diễm giống như kìm sắt, cô căn bản không tránh thoát được!

“Anh buông tay ra!”

“Trăn Trăn, để anh ôm em thêm một lát được không? Nếu em không lộn xộn, anh sẽ không làm gì… Nhưng nếu em còn giãy dụa như thế thì chưa chắc!”

Thương Trăn cảm giác có thứ gì đó đang chống đỡ phía sau cô, trong nháy mắt, cô giật mình, đột nhiên hoảng sợ kêu to.

“Bác gái cứu mạng!”

Giọng của cô rất lớn, hơn nữa lúc đi vào, Phong Hành Diễm không đóng cửa, tiếng kêu kia vang đi rất xa, Lý Uyển Oánh nhất định nghe thấy được.

Phong Hành Diễm vội vàng che miệng Thương Trăn lại, cô gái mà anh muốn thân mật lại kêu cứu mạng, anh chưa từng lúng túng như thế đâu?

Hết lần này đến lần khác, Thương Trăn lại không thành thật, cô vừa cố gắng giãy dụa, vừa kêu cứu mạng, rất nhanh liền nghe thấy tiếng giày cao gót của Lý Uyển Oánh đi đến gần!

Phong Hành Diễm không có cách nào, chỉ có thể ôm Thương Trăn đổ người về phía sau lưng anh, sau đó xoay người Thương Trăn lại, ôm cô lăn vào trong chăn, cùng chăn trên giường lăn thành một hình trụ, Thương Trăn không còn chỗ để trốn, bị anh đặt dưới thân.

“Trăn Trăn, em quá không thành thật rồi!”

Khoảng cách gần như thế, lại đối mắt với vị hôn phu mà mình từng thích, cả người Thương Trăn đỏ lên, trong nháy mắt khi Lý Uyển Oánh xông vào, hai tay Phong Hành Diễm nâng mặt Thương Trăn lên, hôn cô thật sâu!

——————–



Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện