Yaritsukai to, Kuroneko Chương 01

[Eh? Đây là….]

Một nơi thuần túy là màu trắng ?

Trước mặt tôi chỉ có một cái bàn trắng và một cái ghế đen sang trọng.

Không có cây guitar dạng người điều khiển, nó vừa ở trong đôi tay của tôi một khoảnh khắc trước.

Tuy nhiên, nó không phải vấn đề.

Tôi bị kéo vào một vết nứt.

Trong khi đang thích thú chơi game, đột nhiên, một vết nứt xuất hiện trước mắt tôi.

Một vết nứt hình chữ thập, nó đâm xuyên qua căn hộ.

Bên trong vết nứt, tôi bị kéo vào một vòng xoáy của bóng tối, nó tương tự như một xoáy nước.

Ngay sau đó tôi nhận ra là mình đã ở nơi trắng xóa này

[Một giấc mơ?]

Tôi véo lấy má mình…Ouch, nó đau, đây không phải một giấc mơ?

Tôi thử kêu lên.

[Oi! Có ai không?]

Không có ai đáp trả tiếng nói của tôi .

Nhìn sang trái và phải, ở đây chỉ có một không gian rộng màu trắng, chỉ có tiếng của tôi vang vọng trong không gian.

Chỉ có mình tôi ở đây sao? Đáng sợ quá!

Hiện tại, tôi nên kiểm tra cái bàn và ghế, nó chỉ ở ngay trước mặt tôi. Cái bàn đầy những ô vuông với khuôn mẫu của một cái bàn cờ vua.

Một tác phẩm điêu khắc của một người đàn ông và phụ nữ đứng ở mỗi góc.

Những bức tượng có ngoại hình đẹp, nó kỷ lưởng như những figures hiện đại.

Họ trình diện người đàn ông với một con c*** và người phụ nữ với phần ngực bị phình lên.

Cái bàn vuông cùng với các bức trượng nằm trên nó đều lạnh, giống như là cẩm thạch.

Kế tiếp kiểm tra cái ghế, với một cái tựa tay được đính vào những viên đá màu đen.

Phần tựa lưng trên ghế có vô số gương mặt được điêu khắc.

Những gương mặt điêu khắc có biểu hiện vô cảm một cách kỳ dị.

Đây có thể là tác phẩm điêu khắc hiện thực ở Viện Bảo Tàng Nghệ Thuật Đương Đại của Tokyo.

Những gương mặt vô cảm bắt đầu thay đổi từng cái một, Tôi sợ rồi nha!

Bỗng dưng thay đổi biểu hiện như một bộ phim kinh dị mà kiến bạn muốn nó dừng lại.

Những viên đá màu đen lạ lùng trên ghế, từ trên xuống dưới được tạo hình dáng như một chiếc vương miệng sang trọng theo phong cách gothic. Nó thật hấp dẫn.

Người thiết kế chiếc ghế đen tay nghề không tệ.

Tôi thử chạm vào gương mặt điêu khắc.

Nó cảm giác như bóng và cứng, mặt ngoài của viên đá là thép sao?

Phần da cũng tinh vi bất thường.

Thậm chí sao chép cả phần lông mày cũng có kết cấu mềm mịn.

Nó cảm giác như tượng của phật, kể từ khi nó nhắm mắt lại.

Giờ, tôi chuyển suy nghĩ mình đến cái bàn vuông.

Tôi tình cờ nhìn phía dưới cái bàn.

Hmm

[Bên dưới cái bàn…]

Một đôi giày leo núi thấm đẩm màu máu.

[Sao?]

Mặc dù nó có dính một chút máu, nhưng nếu bạn đi chân trần bạn sẽ mang chúng? Tôi buộc dây lại và mang đôi giày.

Cỡ của nó có chút nhỏ, nhưng tôi có thể mang nó.

Tôi kiểm tra cảm giác của đôi giày trong khi vỗ nhẹ mũi chân vào nền.

Mặt đất chạm vào ngón chân tôi cảm giác như là gạch cứng.

[Cứng gớm!]

Bề mặt của sàn được xây dựng một cách chắc chắn.

Mà thôi những thứ như thế không phải vấn đề.

Tôi nâng tầm nhìn của mình lên.

[Nó không phải thực, đây là một giấc mơ hay trãi nghiệm bên cạnh cái chết?]

Những thứ khó chịu như thế không nên…

Tôi cảm thấy đau khi bị véo, nếu đây là một giấc mơ tôi đã tỉnh dậy rồi.

Để kiểm tra lần nữa, tôi có nên thử nín thở?

Tôi hít một hơi thật kêu bằng mũi.

Tôi hít không khí vào phổi và ngưng thở.

Phew…tôi thở ra từng chút một.

…được khoảng 1 phút? Phew thật khó chịu.

*Puhaaaa*,*Gegogo*

Nó thật khó khăn để sống ở đây.

ở cái nơi màu trắng này có ôxy và nitơ trong không khí ?

Theo dạng như novel thì thần có thể xuất hiện ở đây…

Tuy nhiên đây không phải thế, chỉ đơn giản là một cái bàn và cái ghế.

Thế quái nào đây là triệu hội từ thế giới khác, hay chỉ là một vụ bắt cóc? Vậy ai ? một dạng vật sống thông minh? Một dạng vật sống thông minh thích chơi thủ thuật ?

Từ 7.3 tỷ người trên trái đất…bởi một dạng vật sống thông minh…hay tôi chỉ bị chọn một cách ngẫu nhiên?

Chẳng lẽ mình đang trên tàu vũ trụ ? cơ thể mình bị giải phẫu rồi sao?

Nó là đáng ghét hay khó chịu nhỉ?

Tuy nhiên,thậm chí tự mình ảo tưởng là không thể giúp ích gì được…

Những suy nghĩ vớ vẫn đó cứ xoay vòng trong đầu tôi.

Vậy nên tôi nhìn xung quanh nơi trắng xóa này một cách chậm rãi.

Tôi có nên thử đi bộ một chút ?

Sau khi đi một lúc tôi nhìn lại.

Trước mặt tôi vẫn là cái bàn và cái ghế…không có gì thay đổi.

Dù cho tôi đi hướng ngược lại, sau tất cả vẫn thế.

Tôi đoán đây là một vài dấu hiệu, cái ghế này có nghĩa là gì ? tôi có nên ngồi vào ?

Theo đó, tôi ngồi xuống trên chiếc ghế sang trọng được làm bởi những viên đá màu đen.

Ngay lập tức, một khoảng trống nhỏ hiện lên trên bàn.

Oh, có phản ứng thiệt nè.

Khoảng trắng lóe lên và ngay lập tức đổi màu.

Nó luân phiên đổi màu Trắng, Đen, Xanh và Xám, rồi lập lại.

Khoảng trống đang lóe ngưng lại đột ngột và những con mắt từ trên những gương mặt được điêu khác trên chiếc ghê tôi đang ngồi tất cả chúng đều mở mắt cùng một lúc.

~Eek! Những con mắt lia lịa nhìn chằm chằm vào tôi.

Xương sống của tôi bị đóng băng, tôi bị tê cóng vì sợ hãi.

Hơn nữa, một thay đổi xảy ra trong khoảng trống nó đang đập một lúc trước.

Khoảng trống giờ đang tách ra và tỏa ra một tia sáng mỏng màu xanh lá.

Tia sáng yếu ớt đã trở nên mạnh hơn và càng mở rộng phần phía Trái,Phải,Trên,Dưới.

Ánh sáng màu xanh trước đó biến thnha2 những kí tự không biết.

Những kí tự không biết đó tràn ra ngoài như thác đổ.

[Sao tự dưng?]

Ngoài ra, nó chiếu 3D.

[Công nghệ AR? Hay nó là 3D?]

Cuối cùng một đòng chữ Nhật Bản xuất hiện.

“Bạn có muốn chuyển sinh đến thế giới khác”

Một dòng chữ 3D nổi lên.

[Chữ  Nhật …có muốn chuyển sinh đến thế giới khác ? đột ngột vậy?!]

Một dòng chữ 3D nổi lên từ mặt bàn.

Chạm vào để chọn “Yes” hay “No”

Sau khi chọn “Yes” bạn sẽ chuyển sinh đến thế giới khác, nó khác với thế giới bạn đã sống.

Thế giới đó ở một vũ trụ khác, không gian khác và ở một dãy ngân hà xa xôi, định luật vật lý có chút khác.

“những vị thần” và “ thế giới đa chiều” có ảnh hưởng lên thế giới đó.

Bao gồm các sinh vật sống ở nơi khác với bạn, có những người di căn , những người "chuyển sinh" tồn tại nhưng họ là "Các biến thể" đi lang thang.

Ngôn ngữ là một hệ thống không được biết đến.

Tuy nhiên, khi bạn chuyển sinh làm con người, "Tâm trí và cơ thể" sẽ được tạo lại theo thế giới đó, vì vậy hãy yên tâm .

Tuy nhiên, ngôn ngữ của chủng tộc khác ngoài tộc của bạn sẽ  hoàn toàn không biết.

Đây không phải hình chiếu, những chữ nổi này thật sự tồn tại.

[Dòng chữ 3D này…] tôi thử chạm một ngón tay vào nó.

Không cảm thấy gì cả, ngón tay của tôi xuyên qua nó, thiệt lạ quá.

Thôi kệ,  chọn Yes, tái sinh ở một thế giới khác, nơi khác , không gian khác.

Đó có nghĩa rằng thuyết không gian đa chiều là đúng ?

Thuyết M dựa trên thuyết Super String về 11 chiều không gian, đúng không nhỉ?

Thuyết lạm phát trong không gian với khoảng không vô tận là có thể,cũng có khả năng cao là tồn tại bong bóng vũ trụ.

Vũ trụ tương tự như bong bóng Champagne? Hay thứ gì đó giống vậy. Sau tất cả, nguyên tắc phân loại của Tegmark là cũng có thể.

Nghĩ kỹ thì, cũng còn có thuyết Fictious Existence.

Well, không thế giúp ích chỉ với kiến thức khoa học hiện đại của mình….

Để bắt đầu, tôi bị kéo vào một hiện tượng như một hố đen giống vết rách đó xuyên qua không gian vật lý, từ đó tôi bị kéo vào nơi  trắng xóa này.

Từ khi một làn song trọng lực có thể thấy được trong lần đầu tiên, một hiện tượng như thế này có thể xảy ra vào một ngày nào đó.

Tuy nhiên, khi đề cập đến dòng chữ đang nổi này, một cái bàn đầy những ô vuông và cái ghế kỳ lạ, hơn cả một giấc mơ, hiện tượng này thật sự sảy ra.

Trong khi cắn chặt môi,cảm nhận một chút đau đớn và tôi tự lẫm bẩm với một chút kiến thức ít ỏi của mình “Hãy làm thôi”

Còn nữa, tái tạo cơ thể…. Nếu tôi chọn Yes , chuyện gì sẽ sảy ra với cơ thể của tôi ?

Đây không phải chuyện dạng như “ tôi nghĩ tôi vẫn là tôi”.

Nó nói rằng trí nhở sẽ được giữ lại, tuy nhiên tôi vẫn cảm thấy hơi khó chịu.

Oh, tình trạng hiện tại của tôi có tương tự như đang chết không ?

Nếu là trong trường hợp đó, lựa chọn của tôi là hạn hẹp…

Nếu chọn “No” chuyện gì sẽ sảy ra ?

Chỉ có “Yes” là có hiểu, khi chọn “No”, liệu tôi có thể trở về thế giới cũ hay là chết

Nếu là như thế tôi chẳng có gì cả.

Tôi thất nghiệp, và gia đình cũng sẽ lo lắng cho tôi, cha mẹ tôi đã chết trong một vụ tai nạn khi tôi còn nhỏ.

Oji-chan luôn sống với tôi đã chết ba năm trước và giờ tôi cô đơn.

Sau nghĩ việc ba năm trước, tôi trở thành một tên thất nghiệp gọi là NEET.

Tôi trở nên lười biến sống qua ngày với số tiền nhận được, tôi sữ dụng tiền thừa hưởng để sống qua ngày.

Vậy nên, về mặt này tôi không cảm thấy tiếc nuối, nhưng tôi đã gắng bó lâu dài với ngành giải trí.

Có thể xem Phim, Games,Đố vui, Anime và Manga…

Tôi có thể đọc web novels, còn phải từ bỏ những thứ như bơi lội nữa chứ.

Nghĩ lại gần đây tôi không đi bơ, nếu có một con sông hoặc biển thì tốt quá.

Không còn thuốc lá nữa, tôi cũng không thể ăn thức ăn ngon nữa.

Tuy nhiên có lợi ích gì, dù cho tôi có do dự.

Tôi sẽ vẫn ở trong cái không gian thuần trắng này.

Tôi không biết liệu đây có phải một thủ thuật của vị thần nào đó hay không, nhưng một cánh của không biết đã mở ra trước mặt tôi.

Tôi không còn gì cả, sẽ rất ngu ngốc nếu không nhảy vào.

Tôi không phải một phi hành viên hay một nhân viên NASA.

Ở một không gian khác, vũ trụ khác, định luật vật lý khác, với những điều như thế tôi có thể thách thức một thế giới không biết sao ?

Tuy nhiên, tôi là một tên thất nghiệp được chọn ra từ 7.3 tỷ người,”hehehe” có gì lạ không nhỉ?

Cũng như những người chuyển sinh và di căn được chỉ định.

Well, quan trọng hơn là tôi phải chọn gì đây.

Câu trả lời là “Yes” hay “No”? hay một cách khác.

Dù cho tôi nói thế, tôi đã có chọn lựa của mình

Thường thì tôi sẽ tràn ngập lo lắng, nhưng thành thật thì tôi cảm thấy mong đợi hơn là lo lắng.

Cảm giác phấn khích của một đứa trẻ trong tôi nhanh chóng bị đàn áp.

Dòng chữ “ Chuyển sinh” đang trôi nỗi trong không khí.

Đây không phải là tiểu thuyết hay là một trò chơi, tôi có thể tự mình chọn lựa….

Bị nhốt trong một không gian thuần trắng thế này, tôi tự hỏi liệu mình có phán đoán đúng đắn hay không, tôi muốn thách thức thế giới không biết, và tự mình trãi nghiệm nó.

Đây cũng như câu hỏi của Gauguin, có thứ gì đò thật tuyệt vời đang chờ.

(TN:Gauguin Danh họa pháp hỏi “Where Do We Come From? What Are We? Where Are We Going?”)

Tôi quyết định đi đến thế giới không biết đó, tôi đứng lên tại chổ và cúi đầu thật sâu.

Dù cho không ai thấy, nhưng có lẽ tôi không bao giờ trở lại.

Tôi ngồi xuống cái ghế kì dị và vươn cánh tay chạm vào chữ “Yes”

Ở đầu ngón tay, một tiếng *Pochi* kêu lên khi tôi chạm.

~Uwah tôi cảm thấy lúc chạm vào chữ “Yes” 3D.

Cảm giác mềm mại khó chịu, nó như là silicon hoặc là konjac.

Rõ ràng là những chữ tôi chạm lần trước không có cảm giác.

Sau khi nhấn, các chữ gồm “Yes” và “No” biến mất, chúng tan thành nhiều mãnh.

Ngay sau khi những chữ hoàn toàn biến mất.

Từ phía trên hiện ra một bảng chữ cái mới và hệ thống chữ rơi xuống như thác đổ.

Các nhóm chữ chảy từ trên xuống dưới và tạo ra màu lạ.

Nó giống như là Ma Trận vậy, thật kỳ quái.

Sự đa dạng của các kí tự và chữ hòa với nhau tạo thành mốt dãy mã Fibonacci và một mô hình, nó có hình dạng của một Fractal Flower không rõ.

Hình dạng của bông hoa liên tục thay đổi, sự thay đổi của bông hoa tạo ra một dạng sóng topology nó giống như hình của một chiếc bạnh donut.(T.L: bánh chữ “o”)

Nó thay đổi từ dạng này sang dạng khác, cái gì đây ? tôi tự hỏi một cách vô tư.

Giờ thì dạng song đã thay đổi từ một dạng song huyền bí thành một dạng vật thể gợn sóng tinh vi.

Vật thể lập lại chuyển động trong không khi một cách bất thường, như là UFO vậy.

Và trong khoảnh khắc đó, nó đã vẽ nên một đường cong tinh sảo.

Ngay khi tôi nghĩ nó sẽ biến mất như một dạng sóng, nó bùng mở ra trước mặt tôi tạo thành một mô hình 3D cho “Tay Trái” và “Tay phải”

Hình bàn tay tỏa ra anh sáng xen kẻ giữa xanh lá nhạt và xanh dương nhạt.

Bên dưới nó, có hàng chữ” vui lòng đút hai tay vào nơi này” nổi ở đó.

Có nên đút tay vào đây không? Uhm..Tôi sẽ làm.

Tôi đưa cả hai tay mình vào mô hình 3D.

Tôi nghe một tiếng *Gacha*, đôi tay vừa vặn trong đó.

Cả hai tay được bị kẹ ở cổ tay và không thể gỡ nó ra được nữa.

Từ cả hai tay có thể ngữi thấy mùi cồn, với một cảm giác trơn trợt.

Dòng chữ “ Quét Nhân Vật” hiển thị.

Ngay lập tức—miệng của các gương mặt trên chiếc ghế đen mở ra đồng thời.

Những thứ như là xúc tu màu đen trào ra từ những cái miệng.

Có phải dây nho đen không nhỉ? Nó quấn quanh cổ và èo của tôi.

Trong chớp mắt, cơ thể của tôi bị dán chặt vào cái ghế.

(TN: sau đó là câu chuyện của xúc tu quái TentacleXBondage)

Tôi không thể phản kháng trong khi hai tay còn bị kẹt trong mô hình bàn tay.

Cứ thế, tôi chỉ có thể di chuyển phần đầu, tôi chỉ có thể nhìn những cái miệng nhã ra dây nho đen.

-sau đó những gương mặt vô hồn mở mắt và nhảy ra!

Xin chào anh bạn nhãn cầu oyaji.

Những nhãn cầu trôi nỗi trong không khí, không hề dễ thương chút nào, nó chỉ khiến tôi thấy bệnh.

Phía dưới nhãn cầu được nối với gương mặt  vô cảm trên chiếc ghế đen bằng thứ như mạch máu. Nó cực kỳ kinh tởm.

Hơn nữa những mạnh máu dường như có nhịp đâp…

Nhiều nhãn cầu bắt đầu trôi nổi xung quanh tôi, lên trên, xuống dưới, sang trái, sang phải.

Con ngươi ở trung tâm nhãn cầu cứ phóng to thu nhỏ, cứ như là một cái camera.

Khi đồng tử giãn ra, nó bắn ra chùm sáng máu đỏ tới cơ thể của tôi.

Nó giống như đã kết thúc, tôi lên cảnh giác…cuối cùng no chỉ là tưởng tượng do sợ hãi.

Không hề có đau đớn, có vẻ như nó đã quét tôi.

Những nhãn cầu bắt đầu tạo ra âm thanh*Pipipi* và bắt đầu quét lên từ chân của tôi.

Tia sáng đỏ bao phủ toàn thân tôi.

Như dự đoán, nó đang quét tôi.

Theo như tôi tưởng tượng lúc đầu, liệu tôi bị bắt cóc bởi một dạng vật sống thông minh ?

Khi tia sáng đỏ vừa kiểm tra tôi biến mất, một vết nứt hiện ra trên bàn.

Một tia sáng màu xanh lá rò rĩ ra ngoài, giống như vừa nãy, anh sáng trở thành từng nhóm kí tự như “số” và “ “công thức toán học” , chúng rơi xuống như một cơn bão và tôi biến mất.(TN: ???)

Nó giống như lần trước? hay là nó khác một chút nhỉ? --- tiếng nhật bắt đầu xuất hiện.

※Cưỡng ép tiến hóa sinh học ※

※ Cưỡng ép phá vỡ giới hạn Hayflick – đã hoàn thành※

※Siêu cấp hoá tế bào gốc toàn năng※Đang Tiến Hành※

※Quét trình tự DNA – đã hoàn thành※

※cấu trúc di truyền T-loop và quá trình Apoptosis - đã hoãn※

Một chũi xoán ốc DNA được hiển thị trong một nhóm các kí tự màu xanh lá nhạt.

Một nucleic acid với mật độ sinh học cao gấp 2 và gấp 3 lần.

※Quét hoàn thiện RNA – đã hoàn thành※

※Đơn vị chất xúc tác -  đã được phân tán※

※Cấu trúc RNA của phân tử Ribosomal nguyên thủy quét hoàn toàn - đã hoàn thành※

※Tái diễn di truyền ※Phân tích hệ thống phức hợp – đã hoàn thành※

※Quét hoàn thiện DNA – đã hoàn thành※

Gì? Những chữ và kí tự đã hiển thị,,,,

Cuối cùng “quét nhân vật” cũng hoàn thành.

Tôi đã nghĩ rằng những từ đó đã xuất hiện [Nuo]

Tôi vô tình tạo kêu âm thanh kì lạ

Đó là bởi vì một mô hình hoàn toàn khỏa thân của tôi được chiếu trên bàn

Đồng thời, mô hình bàn tay vẫn kẹt trên cổ tay của tôi biến mất.

Tôi cũng đã tự do từ đám dây leo như xúc tu và những nhãn cầu đã quét tôi cũng đã trở lại gương mặt trên chiếc ghế đen.

Quan trọng hơn là “Tôi”, được tự do.

Nhưng “Tôi” đã bị sao chép lên bàn.

Mặc dù không có ai xung quanh, tôi vẫn xấu hổ.

Ngay cả cây kè để tập guitar cũng bị chép.

Cùng với mỡ bụng…

Uwah, kích thước và lượng tóc là như nhau.

Nó quá thực tế.

Ngoài ra mỡ bụng cũng được sao chép cùng kích thước nó cảm giác như cũng đủ nặng.

Uuu,Lúc tôi còn đi học, tôi đã cơ bắp rất tốt…

Well, không thể khác được,gần đầy tôi không đến hồ bơi trong thành phố để bơi.

Thật đáng tiếc, nếu đây là một người phụ nữ xinh đẹp, tôi có thế xem một cách kỉ càng hơn nhiều.

Nó là một bức tranh hoàn hảo một cách khó chịu, nó vượt qua mức độ của nhiếp ảnh.

Tên đó chính là một “Tôi” khác.

 

Danh sách chươngX

Cài đặt giao diện